THƠ VĂN
 

TRƯỜNG XƯA... - Chiêu Anh
 
Hạ trở về bâng khuâng nỗi nhớ
Đã lâu rồi trăn trở ước mong
Bỗng dưng xao xuyến trong lòng
Đường xưa lối cũ buồn trông ngày về.

Mấy mươi năm mãi mê phiêu bạt
Cánh chim trời lưu lạc bốn phương
Bây giờ tóc ngã màu sương
Tìm về thăm lại mái trường cũng nên.

Châu Văn Tiếp bảng tên đã mất
Cổng trường xưa khép chặt lòng đau
Mái trường mưa nắng nhạt màu
Thời gian tàn phá nát nhàu dáng xưa.

Ta nhớ lại trường xưa bạn cũ
Của một thời ấp ủ tuổi thơ
Thẩn thờ tìm lại ước mơ
Giấu trong lưu bút tình thơ tuyệt vời.

Đã bao năm sao dời vật đổi
Mái trường xưa hờn dỗi mất tên
Nhưng tình thầy bạn khó quên
Cho dù phiêu bạt lênh đênh trường đời…
                                            
Chiêu Anh

 

TÌNH QUÊ - Vũ long Hương
 
Một chiều trời mây xám
Núi xa phủ mưa bay  
Đò ai về bến đổ 
Thuyền trôi đáy sông mây 
Chim đàn về tổ ấm
Quê tôi giấc mộng đầy

Tan trường về chung lối    
Muốn nói sao ngập ngừng 
Yêu quê và ai nữa 
Cô bạn học thẹn thùng 
Tình đầu thơ ngây ấy 
Như sương khói ven sông 

Bao năm rời quê cũ  
Hồn quê theo mây trời
Dòng đời trôi nghiệt ngả
Quê hương yêu dấu ơi
Xa quê dù vạn dặm 
Tình quê vẫn muôn đời!

Vũ Long Hương 

 

ÁO TRẮNG TRƯỜNG XƯA - Chiêu Anh
 

CỔ NGUYỆT - Võ Ngọc Bửu
 
Ngủ lại bên đồi, trăng bẽn lẽn.
Sương chùng. Bán dạ trở mình ca.
Một tiếng chim kêu nơi góc hẹn.
Vật vã trọn đời. Không lối qua.

Nguyệt bạch nhạt nhoè trên áo lụa,
Chập chờn dáng mỏng, bước liêu trai.
Giọng cười lạnh lẽo. Son môi úa.
Dã hạc đâu rồi. Múa với ai?

Ảo nguyệt dật dờ lay bóng nước
Lạnh khúc tiêu sơ, lạnh tiếng trầm.
Dấu xưa, thạch phiến in chân bước,
Cỏ rối đan che vết khóc thầm.

Nguyên thủy ươm mơ từ vóc ảo.
Thiên niên đọng lại chút hương thừa.
Hốt nhiên rực rỡ bừng xiêm áo,
Cổ nguyệt bây giờ, ảo nguyệt xưa!

Võ Ngọc Bửu
(năm, tháng tám, hai không một ba)

 

MỘT KIẾP NGƯỜI - Bão Nhất Nguyễn Đức Hiếu
                

Đến tuổi tòng tâm mới hiểu đời,
Ra tay biển khổ tát cho vơi.
Tâm hồn chuyên chú niềm cao cả,
Trí não không màng chuyện lả lơi.
Đạo vốn gần người, ngay xát cạnh,
Người thường xa Đạo, tít mù khơi.
Ước mong đắc quả, hằng an lạc,
Cho khỏi hoài công sống kiếp người…
                      Bão Nhất Nguyễn Đức Hiếu
                          (12 tháng 12 năm 1987) 


MỘT KIẾP NGƯỜI (họa vận) 

Thầy đã trả xong hết nợ đời,
Chẳng còn lưu luyến cảnh chơi vơi.
Thiên đàng nhàn nhả câu an lạc,
Trần tục xa rời cảnh lả lơi.
Thầy giúp trò ngoan tìm thánh thiện,
Trò theo thầy giỏi vượt ngàn khơi.
Mừng Thầy cởi hạc qui tiên cảnh,
Đời Đạo trung dung một kiếp người…
                         Chiêu Anh Nguyễn Vân Cư
                            (17 tháng 03 năm 2013)


 

TÔI MUỐN - Chiêu Anh
                
		Tôi đứng bên này bờ đại dương,
		Nhìn về bên ấy đất quê hương,
		Đôi bờ thâm thẳm xa ngàn dặm!
		Nhưng chẳng dài hơn nỗi nhớ thương. 

		Mẹ ở bên kia vùng biển mặn,
		Nơi này tôi sống kiếp tha phương. 
		Trùng dương ngăn cách chia đôi ngã, 
		Tạo hóa xui chi cảnh đoạn trường.
		
		Tôi muốn biến thành chim hải âu, 
		Giương đôi cánh mỏng vút trời cao. 
		Không gian lướt gió mây xanh ngắt, 
		Biển cả xuyên mưa sóng bạc đầu.
		
		Chẳng ngại nắng hè, đông giá lạnh,
		Không nài khó nhọc cảnh gian lao.
		Bay về quê cũ thăm hiền mẫu,
		Đốt nén hương thơm khấn nguyện cầu.
		
		Tôi muốn hoá thân một chiếc tàu,
		Nhổ neo rời khỏi bến thương đau.
		Chở đầy nhung nhớ xa quê Mẹ,
		Bỏ lại yêu thương nửa địa cầu.
		
		Biển cả gió to tàu lướt sóng,
		Năm tàn tháng lụn vẫn chờ nhau.
		Tình thương là bến hằng mong đợi,
		Tìm lại hương xưa của thuở nào.
                                  Chiêu Anh
 

NHỚ THẦY - Phạm văn Chính
 

XUÂN HẠ THU ĐÔNG - Chiêu Anh

        Xuân Về

Xuân về hoa tuyết đã ngừng rơi,  
Nắng ấm, gió lành trải khắp nơi.
Cánh én kết đôi xây tổ ấm,
Con thuyền viễn xứ vượt ngàn khơi.
Mai đào khoe sắc ngàn hoa nở,
Già trẻ hân hoan rộn tiếng cười.
Lạc mất mùa Xuân trên đất Mẹ,
Tuổi xuân tìm lại chốn quê người…


            Hạ Buồn

Hạ buồn ba tháng kéo lê thê, 
Cuộc sống ly hương quá chán chê. 
Vắng tiếng ve sầu kêu dưới nắng,
Thiếu hoa phượng thắm rụng bên lề. 
Mở trang lưu bút hồn ngây ngất,
Xếp mãnh khăn thêu dạ não nề!
Đêm xuống âm thầm ôm kỷ vật,
Nghe lòng nuối tiếc tuổi đam mê…


            Chiều Thu

Chiều Thu nhạt nắng gió hây hây, 
Trong vắt bầu trời chẳng chút mây.
Lờ lửng trăng treo trên đỉnh núi,
Xạc xào lá rụng dưới đồi cây.
Thê lương cú gọi buồn xa bạn
Khoắt khoải quấc kêu khóc lẻ bầy, 
Cất bước ly hương rời cố quận.
Thu về trăn trở đã bao ngày…

              
          Chiều Đông

Chiều Đông hiu hắt gió đông về,      
Chợt thấy trong tim lạnh tái tê.           
Sương xuống phủ đầy trên phố thị,
Tuyết rơi mờ mịch dưới sơn khê.  
Giấc mơ cố quận còn xa thẩm,                 
Mộng ước tha hương lỡ hẹn thề.          
Vận nước đẩy đưa thuyền viễn xứ,
Đông về trôi giạt đến sông mê…?

                               Chiêu Anh

 

GIẾT NGƯỜI TRONG MỘNG - Phạm văn Chính
 

XUÂN MUỘN - Chiêu Anh
 

XUÂN TIỀN ĐỒN - Chiêu Anh


Đồn anh đóng tận biên cương,
Nắng chiều vụt tắt để nhường đêm đen.
Hỏa châu rực sáng thay đèn,
Đọc thơ chợt nhớ người em quê nhà.

Buồn trông theo giọt mưa sa!
Nghe như đôi mắt nhạt nhòa cay cay?
Đêm nay mưa gió lạnh đầy,
Chở bao thương nhớ của người chiến binh.

Gió đưa đẩy một bóng hình,
Mưa rơi rớt một mảnh tình người say!
Nợ tình chưa trả lại vay,
Con tim băng giá chất đầy cô đơn.

Mưa rừng gió lạnh từng cơn,
Rượu đầy ly cạn, vẫn còn nhớ mong…!
Quê nhà có nhớ anh không?
Hỡi người yêu nhỏ anh mong đêm ngày.

Đón Xuân vài chén men cay,
Chưa tàn điếu thuốc, ngất ngây bóng nàng…
Bỗng dưng tiếng súng nổ vang,
Giựt mình chỉ thấy …những làn đạn bay!!!

                               Chiêu Anh
 

TA VẪN ĐỢI MÙA XUÂN - Chiêu Anh


Ta vắng mùa Xuân ba sáu năm,
Xuân đì biền biệt chẳng hồi âm.
Để người viễn xứ buồn cô quạnh,
Đất khách trông chờ mãi bặt tăm.

Xuân ở phương nào, Xuân có hay?
Có người lữ khách chốn trời tây, 
Đêm về trăn trở sầu vong quốc,
Chẳng biết bao giờ Xuân đến đây?

Đời sống quanh Ta lắm hững hờ, 
Khiến người xa xứ thấy bơ vơ.
Như vì sao lạc trong đêm vắng,
Năm tháng xoi mòn hết tuổi thơ!

Xuân hãy cho Ta một nụ cười,
Nụ cười khô héo nở trên môi!
Có ai biết được lòng Ta hận?
Bởi lũ hồ tinh thay đổi ngôi.

Đã bấy lâu nay Ta biếng cười,
Vì Xuân còn ở chốn xa xôi,
Cho dù năm tháng dài vô tận,
Ta vẫn đợi Xuân trọn cuộc đời…        

                               Chiêu Anh

 

TÌNH ĐẦU - Vũ Long Hương

Nhìn quanh thế sự xoay vần 
Tim yêu rộn rã có phần hơn xưa 
Dòng đời nắng đợi mưa trưa 
Đáy tim vẫn nhớ người xưa bồi hồi! 

Tìm em phiêu bạt khắp nơi 
Em còn nhớ chuyện xa xôi chúng mình? 
Tứ khi đất nước điêu linh 
Bao năm cứ tưởng như mình vẫn chưa! 

Vẫn yêu nắng nhạt mưa thưa 
Vẫn còn nhung nhớ trang thơ chuyện lòng 
Còn em đời lấm bụi hồng 
Chia tay từ thuỡ, theo dòng phù vân 

Em hạnh phúc hay phong trần?! 
Nhớ em cười nói trước sân tan trường 
Em ơi đời mộng vô thường 
Đến khi tóc bạc còn thương tình đầu!
 
Vũ Long Hương 
Florida hè 2011

 
XIN TỪ GIÃ NĂM CŨ - Đoàn Thuận

CHIỀU CUỐI NĂM
ngày tháng đuổi ta hoài sau lưng
ta chạy ta đi bóng chập chùng
đò đầy ga xép đành qua hết
ngoảnh lại hoàng hôn xuống ven rừng
rượu đế uống suông bên khóm trúc dăm người bạn cũ ngồi cuối đông nhà bên thơm lừng hương nếp mới đáy cốc chiều trôi một dòng sông. cát bụi phủ dày lên dốc núi ta ngóng từng mùa chuyến xe qua đường thôn gió thổi vàng hoa cúc tiếng vó ngựa nhoài chân núi xa. TRƯỚC NGÀN MAI Mùa khuất về đâu núi vắng không những cây rơi lá sầu lạnh đông con đường chân ruộng vàng cỏ cháy chợt lôc biếc đầy phía dòng sông. Từ màu sương nhạt của thời gian ta nghe nguồn mạch đã căn tràn những dòng sắc thể ngàn năm trước lặng lẽ rừng mai ươm tơ vàng THỨC HOA Ngày thả vào hoa hồng giọt nắng mai nhuỵ phấn nhói đau từ đĩnh gai cánh nhung rã tàn dưới lớp bụi sắc màu đâu giử được tình phai Từ thuở hồng hoang của đất trời cây vạn mùa không thể mãi xanh tươi dưới làn mi đêm đoá quỳnh đã thức như thể thêm hương cho cõi đời. Hạt mai già ngủ quên nơi suối khe chưa kịp nảy mầm khi xuân về đâu biết nơi nao còn lá thắm ta một mình dạo khắp bến mê. Đoàn Thuận [Nguồn: BLOG Đoàn Thuận]
 
XUÂN VỀ NHỚ BẠN - Vân Cư


Giấc ngủ đêm xuân khó vỗ về,
Xuân về nhớ bạn sống xa quê.
Bóng câu thấp thoáng bao niên kỷ?
Nắng ngã qua thời tuổi cập kê.
Nặng gánh non sông mong đỗ bến,
Nhẹ tình thê tử lỡ câu thề.
Ba mươi năm lẽ xa quê Mẹ,
Gượng gạo nâng ly đón Tết về…

Nhớ bạn mượn thơ nhắn ít hàng,
Tân niên gia quyến được an khang,
Làm ăn may mắn tiền tài đến.
Sức lực tràn đầy phước, lộc sang.
Thi phú lưu truyền cho hậu thế,
Tình yêu trang trãi đến nhân gian.
Đừng mong nỗi tiếng trong thiên hạ,
Giữ đạo làm người thật kỷ cương…
Vân Cư
 

CÒN NHỚ KHÔNG EM - Vân Cư
 

THƯƠNG KIẾP HOA QUỲNH - Nguyễn Khoa Điềm

Thương kiếp Hoa Quỳnh

Chiều nay thấy nụ hoa quỳnh
Đến kỳ hé nở đượm tình tri âm
Bâng khuâng lòng mộng ước thầm
Đêm về hoa hoá hiện tâm hồn người

Đài hoa trinh trắng tinh khôi
Nhuỵ vàng khoe sắc một trời thoảng hương
Trà thơm hoà quyện hơi sương
Đêm dài thấp thoáng người thương trở về.

Mơ màng hư thực tỉnh mê
Đêm tàn tỉnh giấc hồn đi phương nào
Còn thân xác úa gầy hao
Vương vào lá biếc lệ trào sương mai.

Khách thơ nén tiếng thở dài
Âm thầm thương tiếc hình hài đời hoa
Một đêm hạnh ngộ lìa xa
Kiếp hoa ngắn hạn, tình hoa muôn đời.


Điềm Khoa Nguyễn
Bà Rịa, tháng sáu Giáp Thân 

 

TỰ VỊNH - Nguyễn Khoa Điềm

Tự vịnh

Sáu chục mùa xuân đã lướt qua
Cầm tinh kỹ mão tuổi đời ta

Tóc chưa điểm bạc, tai nghe rõ
Da đã chớm nhăn, mắt thấy nhoà

Trò giỏi nên người : tròn nghiệp giáo
Con hiền nối nghiệp: vẹn tình cha

Tuổi nghề ba bảy hằng đeo đuổi
Buông xã từ đây vui tuổi già.

Điềm Khoa Nguyễn
Bà Rịa, tháng 6 năm 1999

 

NHỚ TRƯỜNG XƯA - Vân Cư

Từ buổi ra đi biệt cố hương,
Sau lưng bỏ lại những tình thương,
Trường Châu-Văn-Tiếp mang niềm nhớ!
Một thuở bút nghiên dưới mái trường.

Ta muốn thời gian trôi ngược lại,
Cho đời tìm lại chút dư hương.
Trở về quá khứ thời niên thiếu,
Nỗi nhớ, niềm thương mãi vấn vương…

Ta nhớ ngày Xuân dưới cổng trường,
Hoa anh đào nở trắng bên đường,
Hàng cây phượng vĩ đang thay lá,
Lất phất mưa phùn như giọt sương…

Nam, nữ tung tăng khoe áo mới,
Thầy, cô, quà Tết thật thân thương.
Phần ba thế kỷ ...? Ừ…lâu nhỉ ...?
Chiếc áo phong sương lấm bụi đường!

Ta nhớ tiếng ve giữa nắng hè,
Ve sầu nức nở kêu ve- ve!
Dưới hàng phượng đỏ màu hoa máu,
Vài cặp tình nhân ước hẹn thề...!

Niên học hết rồi giờ tạm biệt,
Hè về ba tháng thấy lê thê…!
Đường xưa lối nhỏ in đôi bóng,
Một thoáng qua thời tuổi cập kê!...

Ta nhớ sân trường khoảng cuối thu,
Lá vàng bay rụng dưới sương mù.
Có người con gái hồn nhiên quá,
Nhặt lá thu vàng trên đất khô…

Ta nhớ chiều đông trời buốt giá,
Có chàng thi sĩ mãi làm thơ!...
Góp bao hình ảnh thân thương đó,
Để ghép thành thơ “ NHỚ TRƯỜNG XƯA”…

Vân Cư

 

BÓNG NÚI CHẬP CHÙNG NÊN NHỚ BIỂN - Võ Ngọc Bửu

Bóng núi chập chùng không thấy biển,
Nghe hơi gió mặn chạnh lòng chăng?
Hỏi chi câu ấy cho buồn nghiến,
Con nhện giăng sầu, lặng lẽ giăng.
Ngày xưa với biển thờ ơ lắm,
Như thể là không biết có nhau.
Bây giờ ngoảnh lại, xa thăm thẳm,
Bỏ lại bên trời cánh hải âu.
Dẫu qua biển lạ trăm nghìn xứ,
Chẳng nhớ như là nhớ biển xưa.
Bỡi trong con sóng, còn đâu đó,
Một chút hương tình những sớm, trưa.
Bóng núi chập chùng nên nhớ biển,
Chất ngất niềm thương tưởng nhạt nhoà.
Một lần rồi cũng là miên viễn,
Nỗi nhớ. Chao ôi! Cứ vỡ oà.

Võ Ngọc Bửu
(29/01/2009 – Mùng 4 Tết Kỷ Sửu)
 

NHỚ BỐ - Đỗ Anh Thùy

Bố ơi, trong nắng ấm hôm nay 
Lòng con tràn ngập bao thương nhớ 
Bố của thương yêu, nụ cười buồn 
Của mong đợi lần con thăm bố 

Bố ơi, trong nắng ấm hôm nay 
Con nghe giọng Bố ấm thật gần 
Từng nhịp thở Bố phấn đấu 
Bố nắm tay: con hiểu tình cha 

Bố ơi, trong nắng ấm hôm nay 
Lời con hứa mãi mãi còn đây 
Bố dưỡng sức khỏe rồi ta đi 
Khi mưa ngừng rơi, gío qua đi 

Bố ơi, trong nắng ấm hôm nay 
Hai mắt con lại hoen nhòa 
Lăn trên má hai giòng lệ ấm 
Nhớ nhớ nhiều những ngày có BỐ 

Đỗ Anh-Thùy 
May 29, 2009 
 

DỐC ĐÁ - TTTh
 

Kỷ niệm 15 năm thành lập Hội CVT - Nguyễn Phan Ngọc An

Bốn phương rộn rã bước chân vui 
Tề tựu về đây giữa tiếng cười 
Mười bốn năm thường niên Ðại Hội 
Gặp nhau mừng xen lẫn bùi ngùi 
  
Bên ta hiện rõ mái trường xưa 
Chẳng chút phai mờ dẫu nắng mưa 
Bụi phấn, Thầy, Cô cùng bạn hữu 
Một thời yêu dấu đẹp xa xưa … 
  
Cổng trường khép lại sau mưa bão 
Từ giã bút nghiên khoác chiến bào 
Vận nước nổi trôi đời vạn nẻo 
Hơn ba mươi năm … mà ngỡ mới hôm nào ! 
  
Mái trường Châu Văn Tiếp thương yêu 
Tưởng đã phôi pha dáng mỹ miều 
Nay vẫn trường tồn nơi xứ lạ 
Tấm lòng thân ái biết bao nhiêu … 
  
Thầy cô bạn cũ gặp hôm nay 
Mừng rỡ nghẹn ngào tay xiết tay 
Ôn lại trong tim từng kỷ niệm 
Thương đời nhau… quá những hao gầy 
  
Tóc xanh nay đã pha sương trắng 
Dầu dãi gian truân bạc mắt môi 
Lòng vẫn sắt son gìn giữ mãi 
Tình Thầy Cô, tình bạn muôn đời 
  
Năm mươi năm lưu dấu mái trường xưa 
Mười bốn thường niên toại ước mơ 
Mong đại hội thắm tình lưu viễn xứ 
Lời chân thành An xin gửi vào thơ … 
  
Nguyễn Phan Ngọc An kính tặng 
Ðại hội thường niên Châu Văn Tiếp
 

XUÂN - VÂN CƯ

Xuân xa xứ...

Từ dạo ra đi sống nước ngoài Hoa anh đào nở, có ai hay? Quê hương bỏ lại bao Xuân nhỉ? Đã mấy mươi năm sống lạc loài? Chim Việt cành Nam tình vẫn nặng, Thương cha, nhớ mẹ, dạ nào vơi. Xuân nào anh sẽ về sum hợp? Nâng chén rượu mừng, cuộc tỉnh say…

Mấy độ Xuân về...

Mấy độ Xuân về trên xứ xa, Có ai hiểu được nỗi lòng ta? Giao thừa, gió lạnh, lòng cô quạnh! Năm mới, mưa tuông, lệ nhạt nhòa. Đốt nén hương lòng bên ảnh Mẹ, Rót ly rượu đắng cạnh hình Cha. Hồn ta ngây ngất thêm thương nhớ, Chẳng biết Xuân nao trở lại nhà???...

Xuân đã đến rồi...

Xuân đã đến rồi anh có hay? Giao thừa tiếng pháo nổ đâu đây. Rượu ngon thiếu bạn bay mùi đắng, Thơ xướng không người họa tiếc thay! Nhớ nước chạnh lòng đau suốt tháng, Thương nhà trăn trở ốm bao ngày! Than ôi! thân phận người xa xứ, Đón Tết, sao lòng nghe đắng cay???... Vân Cư
 

NGẪU HỨNG - MTV

KHÔNG ĐỀ

em về giờ đây mờ bóng mưa bay còn không dấu giầy em là trầu cay lạnh tay người hái anh là cau đỏ đỏ lòng ai kia em là song sau thuyền anh lơ lửng lạc bến vô thường ơi thuyền về đâu em như trăng sáng mờ khuất bóng mây em về mưa bay lòng còn sóng dội

THIẾU

chưa đủ một vòng tay sao tháng ngày xanh quá chưa đủ một bờ má nghe hồn đã rong rêu chưa đủ một vòng yêu sao anh còn hờ hững tiếc chi vòng tay lửng em đã khuất xa rồi MTV
 

CHO EM - MTV

cho em làm chiếc lá đưa 
rơi vào ngực áo người xưa xa rồi 
cho em một chút bồi hồi 
nhớ về kỷ niệm của thời thơ ngây 

cho em làm áo lụa bay 
tung tăng trong gió vàng phai mấy mùa 
còn đâu ánh mắt cười đùa 
của ngày xưa ấy giờ xa mất rồi 

cho em làm nụ cười hồng 
nở trên môi nhỏ hồng hồng ngày xưa 
còn đâu những tiếng vỏng đưa 
kẻo kà kẻo kẹt mẹ đưa bên hè 

MTV 
 

CÓ LẼ - MTV

có lẽ là tình thơ 
ùa về từ tim nhỏ 
có lẽ là ấp úng 
dâng đầy trái tim ta 

có lẽ là mưa sa 
rơi vào hồn em đấy 
có lẽ là trang giấy 
nhuộm mầu của yêu thương 

có lẽ là tơ vương 
làm em chùng nổi nhớ 
có lẽ là nhơ nhớ 
lan cả trái tim em

MTV 
 

LỐI MÒN - MTV

về qua lối củ 
trở lại trường xưa 
hàng giậu cũng thưa 
mái trường đổi khác 

ve sầu lác đác 
hát vọng trơi xanh 
em thuở xuân xanh 
giờ thì búi tóc 

còn đâu mái tóc 
dài chấm ngang vai 
giờ đâu mắt nai 
gọi thầm ai đó 

có gì trong gió 
hình như tơ vương 
của người mình thương 
tình vương tình vương

MTV 
 

TRƯỜNG XƯA - TTTh
 
Ôi trường xưa! Cây phượng già vẫn đợi. 
Mấy chùm hoa heo hắt đến đón thu. 
Cành trụi lá vẫn vươn tay gắng gượng. 
Che mái trường ôm ấp kỷ niệm xưa. 

Ta về đây, ve ơi đừng khóc nữa. 
Bao hè rồi ra rã hết hơi chưa? 
Tay víu lá, lần tìm hương vị cũ. 
Lạc mất rồi, đã tản mát bốn phương...

Trường xưa ơi, thầy cô đâu vắng cả. 
Người đi rồi ... người thăm lại cố hương. 
Sao còn vọng, lời dặn dò thuở nọ... 
Theo chúng con đi trên vạn nẻo đường... 

Thôi phượng nhé! mưa đã về rồi đó. 
Rộng vòng tay, che chở nốt đàn em. 
Xanh sắc lên, cùng trường cũ thân yêu! 
Ta sẽ lại về... trong một chiều nắng hạ… 

T T Th 
 

DỰNG LẠI CỔNG TRƯỜNG XƯA - Vân Cư

Lần thứ nhất, tôi về thăm trường cũ                                  
Vào mùa hè phượng đỏ nở đầy sân              
Tôi cảm thấy, lòng như đang rộng mở                               
Với ước mong gặp lại những người thân  
                      
Tôi đứng thật lâu trước cổng trường                                 
Tên người tôi ngắm thật thân thương!              
Bảng vàng chữ đỏ, Châu-Văn-Tiếp,              
Năm tháng trơ gan với gió sương.                                 

Lần thứ hai, tôi về thăm trường cũ                                        
Trời mùa thu, lá rụng, lá đầy sân.                  
Tôi cảm thấy..mái trường như xa lạ!                                     
Vắng thầy, vắng cô, vắng bóng người thân .
        
Tôi đứng lặng câm trước cổng trường,            
Nghẹn ngào như mất cả tình thương!                         
Tên người ai xóa thay tên khác?                     
Tôi vội bước  nhanh, với chán chường!
                                                        
Lần thứ ba, tôi về thăm trường củ 
Hàng anh đào trọi lá đứng phơi sương,
Trời lập đông thân phượng gầy ủ rủ!...
Thời gian dài chưa xóa nỗi đau thương!

Tôi đứng bơ vơ dưới cổng trường 
Tâm hồn còn đọng chút dư hương!
Nghe lòng thổn thức không thành tiếng!...
Cúi mặt bước đi, với nỗi buồn

Lần thứ tư, Mơ ngày thăm trường củ,
Thăm Thầy, Cô, bạn tuổi đã già nua,
Con đường cũ, với mái trường xưa,
Áo trắng nữ sinh, quần xanh nam giới

Vươn trong nắng cánh cửa trường rộng mở,
Tiếng reo mừng nghe ấm cả không gian
Mái trường xưa bổng rộn rịp khác thường
Ta dựng lại cổng trường Châu Văn Tiếp

Mơ ngày thăm lại trường thân,
Là ngày hoa lá nẩy mầm đón xuân
Thầy trò nâng chén rượu mừng,
Trường Châu Văn Tiếp đón Xuân trở về
 
Vân Cư
 

TÔI MUỐN - HT. Class Of 67

Tôi muốn cùng em qua Bà-Rịa
Thăm lại trương xưa, tỉnh nhỏ buồn
Ngày xuân chim én bay chíu chít
Xây tổ rộn ràng nóc Thông-Tin

Tôi muốn cùng em dạo lớp cũ
Ngắm hàng bả đậu ngợp lá xanh
Nhặt hoa phượng đỏ cài lên áo
Ngắt cánh ve sầu ép tập thơ

Tôi muốn cùng em ngồi bên lớp
Ngày ấy nôn nao sáng tựu trường
Tập sách trong tay, mùi áo mới
Nô đùa chúng bạn buổi đầu năm

Tôi muốn cùng em ôn chuyện cũ
Vui buồn, ly hợp 40 năm
Chuyện ngày hai đứa cùng chung lớp
Chuyện Châu-Văn-Tiếp, chuyện chúng mình.

Tặng Ý-Nhi
 

CHUYỆN HỌC TRÒ - HT. Class Of 67

Mai mốt tôi về thăm trường cũ
Thăm thầy cô họp lại bạn bè
Dạo qua lớp cũ ôn kỷ niệm
Lần bước quanh trường tim dấu xưa
Ngã mình trên ghế trong lớp học
Ngủ gục, quên bài, phạt khoanh tay
Trăm ngàn chuyện cũ và chuyện cũ
Chuyện bạn bè, đi học, chuyện rong chơi
Biết bao kỷ niệm thời niên thiếu
Chợt nhớ giờ đây đã nủa đời
Ước gì quay lại thời thơ ấu
Đẹp nhất đời tôi tuổi học trò.
 

TÀ ÁO TRẮNG - VTM

Có ai về qua trường cũ
Cho tôi nhắn gởi đôi lời
Áo trắng ngày xưa bay trong gió
Phiêu bạt bây giờ em ở đâu

Có ai về ngang đường cũ
Nắng sớm ngày xưa có chói chang
Nón lá che ngang chầm chậm bước
Tà áo tung bay anh thẩn thờ

Có ai về qua Châu văn Tiếp
Lớp cũ lối xưa dấu phai mòn
Chuông reo xô đẩy bên hàng nước
Giữa giờ tan học tiếng reo vui

Có ai về ngang Bà Rịa
Tỉnh nhỏ buồn tênh gợi nhớ thương
Sông Dinh ,núi Trịnh còn bên đó
Chôn giấu tình xưa tận đáy lòng

HT class of 67 tặng Ý Nhi
 

XUÂN - TTTh

Xuân đi ... lưu lại cánh hoa rơi.
Xuân đến ... trăm hoa nở nụ cười.
Thế sự thoáng qua rồi mất hút.
Cành mai đã điểm hạt sương rơi.
Cớ đâu xuân lụn, hoa tàn mãi.
Đêm trước ... sân cười, một canh mai.
 

HÈ - TTTh

Thu về nắng hạ chưa tàn,
Phượng sang bến lạ, ta than thở buồn.
Phượng đi để lại tình thương,
Lòng mang nổi nhớ, thê lương u hoài.

Đêm về chiếc bóng nhớ ai,
Sầu dâng bến mộng, nhớ hoài không quên.
Bao hè lẽ bóng mình ên.
Từng hè qua lại, không tên vẫn rầu.
Ta về thành phố mưa ngâu,
Tình hè se lạnh, giữa mùa nắng hanh.

Ta về tìm ánh trăng thanh,
Để hồi tưởng lại... tình xanh thuở nào.
Bài thơ em viết năm nao,
Vẫn còn câu cuối... anh nào đọc qua.
Câu này nói nhớ người ta,
Nhưng chưa kịp nói... phượng qua biển buồn.
 

THU - TTTh


Thu phong ôm chiếc lá vàng,
Nhẹ nhàng rơi xuống như nàng lệ rơi.
Thu buồn gió khẻ à ơi,
Hát trong đêm vắng, lã lơi nhạc đầu.

Tình sầu biết gửi về đâu,
Bên kia mây tím, mưa ngâu bên này...
Canh trường ta nhớ thương ai,
Lẽ loi một bóng canh dài dài hơn.

 

TUYẾT - TTTh

Suốt một mùa đông hoa tuyết rơi.
Tuyết rơi phủ kín cả khung trời.
Có người con gái yêu màu tím.
Lặng lẽ rời xa gữa chốn vui

Mùa đông xa xứ ôi lạnh lắm.
Tuyết ở ngoài kia tuyết trong tôi.
Muốn tìm chút nắng vàng hong ấm.
Chợt thấy bâng khuâng tím cả lòng.
 
TTTh
(Norway)
 

AI VỀ BÀ RỊA? - Vân Cư

Ai về Bà Rịa quê tôi?
Xin cho nhắn gởi vài lời thân thương.
Hỏi con đường đến Long Hương,
Còn mai vàng nở đón nàng Xuân sang?

Hỏi nước sông Dinh sông Hàn,
Còn trong hay đục trôi ngang đình Thần?
Hỏi chợ Củ, con đò ngang,
Bến xe, cửa tiệm, phố phường ra sao?

Hỏi bồn chứa nước cao cao,
Còn đàn én luyện thấp cao bên đường?
Hỏi đường dẫn đến cổng trường,
Còn tà áo trắng những nàng nữ sinh?

Sân trường hàng phượng xinh xinh,
Còn hoa tô điểm cho tình không phai?
Trường Châu Văn Tiếp còn đây,
Hỏi ai còn thấy bóng thầy cô không?

Trái Long Phước, rượu Hòa Long,
Hỏi còn chua, chát, ngọt, nồng, đắng, cay?
Long Điền rung lúa cò bay,
Còn ai mưa nắng miệt mài trông nom?

Gạo nanh chồn, gạo nàng hương,
Còn làm quà tặng cho cơn đói lòng?
Đất Đỏ thấp thoáng bóng hồng,
Xa-cô-chê còn trái, dưa trồng rung cao?

Đồng Đăng qua mấy nhịp cầu,
Còn người chăm sóc vườn trầu, hàng cau?
Phước Hải sóng lớn bạc đầu,
Cá còn đầy chợ,ghe tàu còn đông?

Dinh Cô non nước chập chùng,
Còn nơi hò hẹn nghìn trùng ra đi?
Hàng dương Long Hải xanh rì,
Còn cho bóng mát trời hè nắng thiêu?...

Tha hương tuổi đã gần chiều,
Lòng còn mang nặng tình yêu quê nhà.

Vân Cư (1998)
 

NHỮNG NẺO ĐƯỜNG VIỆT-NAM - Vân Cư

Ba mơ ước những ngày trời đẹp nắng
Đưa con về thăm lại nước Việt-Nam
Từ Cà-Mau cho đến ải Nam-Quan
Ta đi khắp những nẻo đường đất nước
Ba mươi năm Ba hằng luôn mong ước
Hoa mai vàng nở rộ khắp quê hương
Ba với con cởi bỏ áo tha phương
Mặc chiếc áo hành trình Nam đến Bắc
Đây Côn Sơn giữa biển trời xanh ngắt
Di tích còn nhà đá với xà lim
Mùi quê hương Phú Quốc toả triền miên
Người xa xứ mấy ai quên đặc sản?
Hà Tiên với cảnh non bồng lảng mạn
Bông lúa vàng chín rộ khắp Cà Mau
Rừng U Minh cua,cá, rắn... ngạt ngào
Bước cho khéo kẻo cầu tre lắc lẻo
Vượt rừng tràm trèo Thất Sơn Châu Đốc
Băng ruộng đồng về tận xứ Long Xuyên
Xuôi Hậu Giang, Cái Lớn lướt mộc thuyền
Chậm rải đến sông Tiền thăm xứ Đạo
Đây Kiên Giang nhìn lòng sông Nhật Tảo
Chiến công còn rực sáng cả ngàn năm
Đêm Tây Đô ngồi đợi ngắm trăng rằm
Ninh Kiều bến khách du thuyền lả lướt
Dừa Kiến Hòa mát lòng qua ly nước
Mận Mỹ Tho còn nhớ khách đường xa
Bến Trung Lương, cầu Mỹ Thuận sang phà
Về Bến Lức cá bông lau so đủa
Sen Đồng Tháp trải dài như dãy lụa
Núi Điện Bà, Tòa Thánh rợp tôn nghiêm
Vàm Cỏ Đông sóng nước chảy êm êm
Sài Gòn đó cảnh thành đô náo nhiệt
Bao nhiêu năm đắm chìm trong khắc nghiệt
Tên Sài Gòn còn mãi mãi không quên
Ta ra đi với niềm nhớ không tên
Ai Gia Định? Ai Đồng Nai? Hai ngã?
Bao la quá biển Vũng Tàu sóng vỗ
Bà Rịa còn sừng sửng với thời gian
Bưởi Biên Hòa mời mọc khách qua đàng
Cà phê đắng cao su xanh Long Khánh
Chén trà nóng Bờ Lao lòng bớt lạnh
Đà Lạt buồn sương phủ trắng Cam Ly
Em Pleiku má đỏ tiển người đi
Buôn Mê Thuc bầy nai vàng ngơ ngác
Biển Nha Trang dấu chân in trên cát
Ngọn Tháp Chàm lưu luyến thuở xa xưa
Tiếng ngân nga chuông Thiên Mụ đong đưa
Cố Đô Huế ngậm ngùi bao lăng tẩm
Cuc hành trình đường còn xa thâm thẩm
Quảng Trị thành làm quán trọ qua đêm
Cầu Hiền Lương gạch nối giửa hai miền
Ta tiếp tục hành trình sang đất Bắc...
Đây Đồng Hới đón gió Lào nóng gắt
Đi thật mau kẻo cháy nám làn da
Đến Nghệ An ta cạn mấy chung trà
Vượt Thanh Hoá, Ninh Bình sang Nam Định
Đến Hà Nội vào mùa đông rét lạnh
Áo len dầy thêm ấm áp tình thương
Ta đi thăm ba mươi sáu phố phường
Còn đâu nửa? Khách qua đường ngơ ngác!
Thành Thăng Long dưới mưa phùn lất phất
Hoàn Kiếm hồ còn di tích Tiền nhân
Nước sông Hồng tưới mát rung đông xuân
Xuôi con nước về Hải Phòng thương cảng
Trên mặt biển đầy tàu bè buôn bán
Lướt du thuyền ta đến vịnh Hạ Long
Thăm kỳ quan đá mọc giửa biển Đông
Nước trong vắt, cá từng đàn đùa giởn
Bạch Đằng giang quân Tàu còn kinh tởn
Gò Đống Đa chôn hằng vạn xác thù
Bến Vân Đồn lưu chiến tích ngàn thu
Đồn Vạn Kiếp quân Mông đành trốn chạy
Đường ngoằn ngoèo xuyên qua Chi Lăng ải
Quỉ Môn Quan giặc đến chẳng được về
Ải Nam Quan Nguyễn Trãi giữ lời thề
Nợ đất nước, khóc cha, thù phải trả (1)
Cửa Nam Quan bây giờ trông xa lạ
Bọn bạo quyền dâng ải bán đất đai (2)
Ải Nam Quan điểm cuối chuyến đi dài
Ôi ! mất mát! Ta thấy lòng tê tái...!
...Ngày nào đó, một ngày không xa lắm
Giống Lạc Hồng quyết khôi phục giang san
Ải Nam Quan là đất của dân Nam...
‘’Như hà nghịch lỗ lai xăm phạm
Nhữ đẳng hành khang thủ bại hư’’... (3)
Vân-Cư

(1) Nguyễn Trãi khóc cha Nguyễn Phi Khanh bị giặc Minh bắt và ông tiển cha đến ải Nam Quan
(2) CSVN ký hiệp ước biên giới ngày 30-12-1999 và ngày 25-12-2000 dâng đất và biển cho CSTQ đổi lấy 2 tỉ đõ la (Bạch Thư tố cáo Việt Cộng dâng đất và biển cho Trung Cộng)
(3) Trích thơ của Lão tướng Lý Thường Kiệt
‘’Nam Quốc sơn hà Nam Đế cư
Tuyệt nhiên đinh phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xăm phạm
Nhữ đẳng hành khang thủ bại hư’’