|
|
Qua sự giới thiệu và tiếp tay của hai anh Đoàn Thuận và Võ ngọc Sơn chúng tôi đã tiếp xúc được với chị Mai thị Ngà và được chị đồng ý cho phổ biến tập Thanh Xuân Lưu Bút do chị thực hiện với những bút tích và hình ảnh bạn bè của chị trước lúc chía tay vào mùa hè 1959...
Anh Nguyễn văn Song và anh chị Nguyễn thị Ngọc Tuyết đã giúp chúng tôi chuyển tay tập lưu bút hiếm có này về cho chúng tôi từ Việt Nam để sao chụp và các anh Nguyễn văn Cư, anh Đỗ văn Thuấn và anh Trịnh văn Ngạn đã cùng tiếp tay với chúng tôi trong việc đánh máy, chuẩn bị cho việc phổ biến trên website...
Chúng tôi rất hân hạnh được chuyển đến quý thầy cô và các anh chị những trang lưu bút rất thân tình của GS Lê minh Nguyệt và những người bạn của chị Mai thị Ngà. Xin kính gởi lời cảm ơn Cô Lê minh Nguyệt và các anh chị đã nắn nót từng giòng chữ, từng nét vẽ tạo vẻ đặc thù cho tập lưu bút từ trên nửa thế kỷ qua.
Một lần nữa, cảm ơn chị Mai thị Ngà và các anh chị đã cùng với chúng tôi hoàn tất việc sưu tập này.
Thân mến,
NGUYỄN THIỆN ĐỈNH
Bấm nút "Enable Fullscreen" trên đây để qua màn ảnh lớn.
| LƯU BÚT MAI THỊ NGÀ - Hè 1959-1960
|
|
 |
Các bạn mến
Hè đến!
 Hè báo hiệu cho sự chia tay giữa chúng ta, mái học đường, bao thầy cô yêu quí, chúng ta trở về quê ( trường hợp bạn xa quê) vui hưỏng thú thanh nhàn.
Những dòng song, bao cánh đồng bát ngát, đàn bò, luỹ tre
xanh bên làng đê có độ nào tiễn chân
bạn lên đường học vấn…, rồi ngày nay bạn trở về, bao cả họ xưa mừng đón, mẹ hiền mừng rỡ con thơ, chị nhìn em với đôi mắt dịu hiền biểu hiệu chi tình yên thương tha thiết, Chúng tax a trường, ca bạn nhưng đoàn tựu duới mái gia đình êm ấm thật là vui sướng, phải không các bạn!
Hè qua rồi chúng ta tiếp tục trở lại mái học đường như bao năm qua thì đâu có sự gì đáng lưu ý.
Nhưng các bạn ạ! Hè năm naycó khác. Hè năm nay đâu phải mùa hè tạm biệt mái
học đường, mà lại là mùa  hè vĩnh biệt giữa chúng ta, mái học đường và chúng ta mỗi người một ngã. Nếu bạn có phước
được tiếp tục sự học ở cấp trên đó là một điều đáng mừng, nếu bạn không đủ điều kiện để tiếp tục phải ngắt ngang con đường học vấn thì hỡi ơi! Đó là một điều mà không bao giờ ai muốn cả.
Chúng ta như những cánh chim non bao ngày trong tổ ấm, rồi ngày hôm nay chúng ta phải ngập ngừng cất cánh tung bay, chúng ta phải run sợ phập phồng cho tương lai đời ta, mịt mù như khói ám, chúng ta có biết được chăng chúng ta đến con đường vinh quang hay lộn nẻo sang hèn, có lẽ chúng ta cứ đi đi mãi như thưyền kia không lái.
Mịt mù chẳng biết về đâu,
Lênh đênh song gió dạt dào nổi trôi
 Nhưng các bạn ạ, nếu nói thế thì ta đã xác nhận rằng con người không chí hướng như thuyền kia không lái sao!
Có chứ! con người ai cũng có một chí hướng, cố tạo cho mình có một cuộc đời êm ấm, vui tươi để khỏi uổng công bao ngày học hỏi.
Trước khi xa nhau Ngà rất hân hạnh dược các bạn ghi lại nơi đây đôi dòng lưu niệm, cùng bức ảnh dịu hiền xin tạm gọi là “lưu tình bạn thuở ngày thơ”, hầu một ngày kia, có lẽ xa lắm, hay những đêm buồn ngồi nhớ bạn, có lẽ quyển “Thanh Xuân lưu bút” này đã nhắc Ngà nhớ lại bao bạn xưam hình dung lại bong người ngày cũ đã cùng Ngà học chung dưới mái học đường thân mến.

Thân ái!
Chào các bạn, chúc các bạn hưởng một mùa hè tốt đẹp, vui tươi, đầy hạnh phúc bên mái gia đình.
Đệ Tứ
Trung Học Châu văn Tiếp Phước Tuy
Hè 1959-1960
10-8-1959
|
|
| | GS Lê minh Nguyệt viết... |
Em Ngà mến!
Sắp đến phút chia tay, tôi mến gởi vài lời thành thật mừng em để kỷ niệm quãng đời học sinh trong trắng của em ở trường Trung Học Châu văn Tiếp.

Ngập ngừng mãi không biết cho em gì đây?, giữa lúc tâm trí tôi đang rộn rã về Sài-gòn chung sống với các em thơ dại của tôi. Mặc dầu thế, tôi cũng cố gắng ghi, ghi để khi em bước chơn ra đời, những phút rỗi em mở quyển nầy ra, những going chữ đơb sơ bầy sẽ gợi lại cho em một niềm vui man mác, một kỷ niệm êm đềm. Thế, một nhà thi sĩ Pháp đã nói:
Le souvenir, écho charmant
Retrace les joies envolées
Il fait revivre en un moment
Les douces heures écoulées
Em ạ! gần nhau thêm chút nữa trong linh hồn bất diệt, một người bạn lành sống mãi bên em, yhì chỉ hành theo đây:
- Một nữ sinh biết kính trọng bề trên
- Một nữ sinh biết lễ phép với tất cả mọi người
- Một nữ sinh biết cương quyết hành theo lẽ phải
- Một nữ sinh có hiếu với Ông Bà, Cha Mẹ
Chúc em gặp nhiều may mắn!
Mến tặng em với nỗi long trìu mến của một người Thầy
Phước-Tuy 30-8-59
|
|
| | Vũ thị Thiên viết... |
Ngà mến.
Dear Ivory.
Ai đi ngang cái xóm Long Hương mà không biết bộ ba Đơn Thiên Ngà mình thân gớm phải không thầy bói ạ!

Gồm ba cái con nhỏ ngày tối chỉ vui, buồn, giận cùng nhau ngoài ít ai nhỉ.
Ba chúng mình thân chán không biết thời gian có mãi như giờ để chúng mình lúc nào cũng sống gần nhau mãi để tâm sự lúc buồn không Ngà ạ.
Ngà ơi Thiên sợ thời gian nó sẽ cướp mất một trong ba chúng mình mà nhất là Thiên phải làm gì cũng xa hai “Bồ” trước rồi đó.

Thiên sợ quá!
Hỡi thời gian hãy đúng trơ nơi đó
Để tuổi ngây thơ mãi như giờ
V.x.V.T.T đó nhé
Ngà ạ! Xhúng mình thân nhau lắm tức nhiên rất nhiều kỷ niệm phải không Ngà.
Kỷ niệm nầy… kỷ niệm nọ viết hết sách này cũng chưa đủ nữa.

Trời ơi, Thiên biết viết gì vào đây vì đã hết văn rồi kia Ngà (Ngà ơi tao ngượng quá khi phải xưng tên xưng tuổi với mầy coi phát ghét quá. Vậy mày cho phép tao gọi mầy tao để khỏi ngượng miệng nhé mậy) (tao Thiên).
Ngà ơi! Không gì phat ghét bằng ttao phải ngồi bàn hang giờ để viết cho mầy h82ng trang giấy lưu bút thế này mầy ạ, vì đối với ai tao viết cũng được còn đối với mầy tao không biết viết làm sao nghe nó êm tai mầy ạ, vả lại tao với mầy biết nhau quá xá phải không mậy. Ý mà nói xấc vừa vừa chớ kẻo mầy thoi tao một loi thì ẹo ba sườn chớ chẳng không,hẳn tao cũng biết mầy nghề võ ba gà và lực sĩ cùi kia mà. Thôi hè về! tao cũng viết cho mầy vài going kỷ niệm với người ta chơi chớ.

Ngà ơi, tao ngồi bàn viết đụng chân vào ghế ghế đau điếng khóc quá trời mà mầy ở đẳng làm gì không đến dỗ tao nín để viết lưu bút cho mầy. Ý mà coi chừng nước mắt tao chảy vào đây thì hỏng mất cái công trình o bế cuốn sách của mầy hén mậy. Thôi rủi mà nó rủi thì tao cũng xin lỗi mầy nhé.
Úy mèn ơi tao không biết viết gì cho mầy ngoài cái nước kêu trời vì tao hết văn rồi mới khổ chớ.
Quỉ mà nó hổng giật (vật?) mầy vì tao ghét mầy quá cứ dề mầy ngồi gần tao trọn năm thì có ngày tao cũng chết ốm mất. Mỗi lần mà tao la mầy phải tốn mất mấy chục calôri rồi lại phải cười một trận lên ruột nữa.
-Ngà ơi, mầy bớt nói dốc 1 tí nhé
-Bới khổ đó nhé
Tao sợ mầy quá mầy ơi.
Thôi tao viết nãy giờ cũng nhiều quá vả lại mỏi tay và buồn ngủ tao hỏng them viết nữa đâu để hôm nào tao siêng tao sẽ tái bút cho mầy và gọi mầy Ngà nầy Ngà kia mời thiách nhá.
Chào mầy nhé.
Tao
Bé Thiên
Đêm 13-8-59
Vũ thị Thiên
Đệ Ngũ A
Châu văn Tiếp
Hè 59
TB. Ngà ơi vì tao buồn ngủ viết chữ như con còng mầy có đọc rang mở mắt to to nhá mậy.
Tao.
Bé Thiên chào mầy hẹn ngày tái ngộ ở tương lai.
Bye! Bye! Till we meet again..
|
|
| | Trần thị Sâm viết... |
Ngà mến.
"Hương xuân lưu lại nơi đây
Tuổi trẻ lòng ta lắm đợi chờ "

Ngà nguời bạn nghịch ngợm dễ thuong của S
Ngà ơi! Khi nhận đuợc quyển " Thanh xuân lưu bút" của Ngà lòng S bâng khuâng tự hỏi biết S. có đủ văn chuong mà viết trọn ý thơ chăng?
Nhưng Ngà ạ ! Giờ đây S buồn quá biết viết gì vào đây Ngà nhỉ? Buồn vì chúng ta sắp phải chia ly, nhưng S tin rằng còn trời còn nuớc còn non thì có ngày chúng ta còn gặp nhau, mà sao tạo hóa lại ác nghiệt với chúng ta quá Ngà nhỉ, phải chi truớc đây chúng ta đừng biết nhau để giờ đây khỏi buồn khổ vì cảnh chia ly, có phải chăng
"bèo hợp để rồi tan" kết bạn để rồi phải xa nhau. Ngà a! S muốn viết vào đây thật nhiều để lưu lại nơi này những kỷ niệm vui tươi, êm đẹp giữa S và Ngà ngồi gần nhau duới mái truờng Trung Học Châu văn Tiếp để trao đổi học vấn. Ngà ơi! Trong thời gian hai chúng mình ngồi gần nhau có biết bao nhiêu là kỷ niệm vui, buồn, giận, ghét mà giờ đây S muốn viết hết nỗi lòng của S vào đây, nhung những trang giấy trắng những dòng chữ ngây thơ này nó không cho phép S đuợc toại nguyện nhu ý.
 Để kỷ niệm lâu bền hơn và để hai chúng ta lúc nào cũng nhớ đến nhau ở truờng học cũng như truờng đời S tặng Ngà bức ảnh này để làm kỷ niệm. Sau khi chúng ta ra truờng rồi thì chúng ta mỗi nguời đi một ngả đuờng khác nhau, chừng đó S e rằng cát bụi thời gian sẽ làm phai nhạt tình bạn chúng ta đi, nhung đối với bạn khác thì S không biết, nhung riêng đối với Ngà thi S không bao giờ quên đuợc vì Ngà hay chọc S cuời và hay ca "vọng cổ" khi S buồn đó là những kỷ niệm đẹp nhứt trong đời học sinh chúng ta, mà S không bao giờ bôi xóa theo di vãng đuợc.
 Thôi bao nhiêu đây cũng gọi là kỷ niệm ngây thơ rồi, vậy S xin ngừng bút và không quên chúc bửu quyến đuợc bình an và Ngà đuợc bảng vàng trong kỳ thi đến.
Good bye Ngà nhé!
Trần thị Sâm
Đệ Ngũ "A"
Trung học Châu văn Tiếp
Hè 59
"I hope you will have a good time in the great vacance"
|
|
| | Minh Quân viết... |
Ngà thương mến.
Q rất lấy làm sung suớng khi nhận đuợc quyển "Thanh xuân luu bút" của Ngà, nhưng không biết viết gì vào đây Ngà nhỉ? Bây giờ Q viết lẩn quẩn vài hàng chữ để ghi những kỷ niệm mà chúng ta cùng học một lớp một truờng ấy là truờng Trung Học Châu văn Tiếp. Tuy Q không ngồi chung một bản một ghế với Ngà nhung cách trên duới thì Q cũng bao gồm đuợc tất cả tính tình của Ngà, nhưng Ngà có hiểu đuợc tính tình của Q không?

Ngà ạ! Ngà có còn nhớ không, Q thì lúc nào cũng nhớ không bao giờ quên cả, có lúc ở trong lớp chúng ta vui đùa thật là vui vẻ quá, nhung đến giờ ông Khang và cô Nguyệt thì ai nấy đều ngồi như cây mọc rễ không dám đùa giỡn phải không Ngà?
Ngà ạ! Lúc này chúng ta không đuợc học cùng lớp như hai năm truớc nữa, vì số phận chúng ta phải xa nhau, Q rất buồn cũng rất vui lại khi chúng ta gặp nhau vào những buổi sáng chào cờ và những giờ ra choi Ngà thuờng xuống lớp Q để mà chúng ta gặp nhau và thấy mặt nhau rồi Ngà trở về lớp. Những cử chỉ của Ngà như thế Q thấy cũng đỡ tủi một phần nào. Chớ không phải như các bạn khác không thèm buớc chân xuống tới lớp duới.

Thôi Q viết đã nhiều quá rồi Ngà ạ! Chắc có lẽ đối với Ngà thì ít nhưng đối với Q là nhiều lắm đấy. Nhưng ít hay nhiều thì không kể, miễn là tình bạn chúng ta đuợc khăn khít thêm lên. Q xin Ngà đừng cuời câu văn của Q viết nhé! vì vẫn còn non và lời khô khan lắm.
Sau cùng Q chúc Ngà vui vẻ trẻ mãi và lúc nào cũng nở một nụ cuời tươi như hoa mai để sức khoẻ đuợc dồi dào mà tiếp tục trên đuờng học vấn là để đoạt đuợc kết quả mà lâu nay hằng mong đợi nó đến ấy là thi đấu bằng T.H.D.N.C.
Hẹn lại kiếp sau sẽ viết nhiều..
Bạn của Ngà
Đệ Ngũ "A"
Trung Học Châu văn Tiếp
Hè "59"
|
|
| | Nguyễn thị Tốt viết... |
Phước Tuy 23-8-59
Ngà mến !
Trước khi đặt bút vào quyển "Thanh-Xuân" này, T. muốn viết và viết cho thật nhiều vào đây những gì đã xảy ra trong đời học-sinh chúng ta, để vui lòng bạn đọc lúc xa nhau phải không bạn!

Nhưng bạn ơi ! T. không thể nào thực hiện được những ý muốn ấy trên trang giấy này, T. e rằng vì trang giấy nầy quá trắng mà những dòng chữ thô sơ, những câu "văn cùng ý cạn" sẽ không làm hài lòng bạn.
Ngà ơi! mỗi độ hè về là mang đến cho học-sinh biết bao nhiêu nỗi lo âu. Hè về ! báo hiệu cho mùa "ly biệt" đã đến .
Mùa hè năm nay khác hẳn với mọi năm , là một mùa đầy thử thách, đầy chông gai khổ-ải mà bắt buộc chúng ta phải đến đó, phải không Ngà! Rồi thấm thoát chúng ta lại bước thêm một bước nữa để sang con đường mới, con đường này là một con đường đầy nguy hiểm , nào hố sâu thăm thẳm mà chúng ta cần phải cố gắng để tranh đấu với nó mới được .
 Thôi chúng ta cũng không nên trách "ai đã bày ra cảnh éo le này" vì đó cũng là cái định luật thiên nhiên mà đời học-sinh cần phải có . Và vì thời gian cũng là liều thuốc để xóa mờ những dĩ vãng xa xưa mà mặc cho dòng đời cứ trôi chảy mãi .
Rồi chừng ấy T. sợ rằng vì ánh sáng đô-thành sẽ làm cho Ngà quên hẳn người năm xưa , nhưng đối với T. thì không bao giờ quên Ngà đâu dù trường học hay trường đời cũng thế .
Thôi đến đây xin chúc Ngà vẫn vui, khỏe , trẻ, đẹp , gặp nhiều may mắn trong kỳ thi tới và nhớ bớt nghịch một tí nhé !
Bạn của Ngà
Nguyễn thị Tốt
Đê ngũ "A"
Trung học CHÂU-V-TIẾP
Phước-Tuy
Hè 59.
T.B. vì khuya quá..
|
|
| | Nguyễn thị Bé Mỹ viết... |
Ngà mến
Đây là lần đầu tiên Ánh-Hồng được hân hạnh viết vào quyển "Thanh-Xuân lưu bút" này của Ngà.
Trước hết Hồng xin phép Ngà, nếu Hồng có viết điều gì phật ý mong Ngà miễn chấp cho vì tình bạn cũ.

Hè đã về, và cũng đã qua rồi những phút chia tay, những nỗi vui mừng, buồn tủi ấy nó cũng đã qua rồi Ngà nhỉ. Giờ đây lại sắp tạm chia tay vĩnh viễn vì niên học cuối của sự học vấn trong 4 năm trường qua, đó là năm ĐỆ Tứ.
Người ta thường nói :
Tan rồi hợp
Hợp rồi tan.
 Như thế chúng ta cũng đừng buồn vì chuyện mà chúng ta sắp chia tay Ngà nhỉ.
Đứng trước cảnh chia tay ai cũng không bao giờ vui cả , nhưng đó là hoàn cảnh chúng ta phải chịu.
Nếu Ngà được cái diễm phúc mà học hỏi đến cùng . Sau khi học cao Hồng mong Ngà hãy nhìn bạn cũ với nụ cười năm xưa , mà đừng bao giờ nhìn bạn với nét mặt khó hiểu Ngà nhé.
Hồng nói để khuyên Ngà thôi chớ chừng ấy thời gian nó sẽ trả lời . Hồng cũng không bao giờ dám nghĩ tới cả .
Đã nói là bạn thì trường hợp nào, hoàn cảnh nào, địa vị nào đi chăng nữa, tình bạn chúng ta vẫn đậm đà như xưa không bị lý đó gì mà chia rẽ mối tình của chị em chúng ta cả .
 Và đây Hồng có đôi lời chúc Ngà ráng cố gắng đoạt được những mảnh bằng mà Ngà mong muốn.
Còn Hồng thì đành để cho hoàn cảnh định đoạt Ngà ạ !
Hồng bao giờ cũng là một nữ sinh, một thiếu nữ nghèo, nhưng có một tấm lòng thành thật với tất cả bạn bè cả .
Trong một năm học đã qua những gì hờn giận nhau Hồng mong sao những chuyện ấy Ngà hãy hoan hỉ mà xoá bỏ tất cả những gì buồn phiền của Hồng và các bạn khác để hầu đoàn kết và lo trao dồi học vấn trong khi tuổi ngây thơ của chúng ta còn đang ngồi dưới mái học đường .
Hồng tạm ngừng bút và hẹn ngày mai sẽ gặp lại . Ngày ấy sẽ là ngày thành danh của Ngà nhé .
Hôm nay chung một mái trường
Ngày mai mỗi ngã mỗi đường chia tay.
Chào Ngà
Bạn gái bé nhỏ
Nguyễn thị Ánh Hồng
Bé đấy.
|
|
| | Trần thị Thời viết... |
Bác Ngà 
Thời và bác thì bồ quá xá mà chẳng lẽ bác đưa quyển ký ức ngày xanh của bác mà T không ghi những gì vào đây nghe cũng hơi chói tai phải không bác !
T muốn ghi rất nhiều những kỷ niệm gì xảy ra trong đời học sinh chúng ta, nhưng không thể nào thực hiện được những ý nghĩ trên vì mỗi lẩn T xem qua cảc lưu bút của các bạn khác toàn là lời than thở về sầu phượng vĩ, nào là mùa ly biệt , T thiết tưởng những ý nghĩ đó nhai đi nhai lại nghe nhàm tai quá, hơn nữa cũng không mấy làm hài lòng được người bạn.
 Luôn dịp đây T tặng bác chiếc ảnh cỏn con này để đánh dấu trong niên học cuối.
Th. chúc bác được vui vẻ trẻ đẹp và mạnh tiến trên đường học vấn.
Phuoc Tuy 25.8.59
Một người bạn
Trần Thị Thời.
|
|
| | Ngô thị Hoa viết... |
Ngà mến
Nhận được quyển "Thanh xuân lưu bút" của Ngà, Hoa hồi hộp quá, vì những ý tưởng vui buồn nó đánh nhau dữ dội trong óc Hoa ấy.
 Ngà ơi! Hè sắp đến Hoa không biết viết gì vào đây để kỷ niệm quãng đời học sinh chúng ta. Chẳng lẽ mình lại viết nào là mùa ly tán, ve kêu, Phượng nở, lệ rơi để kỷ niệm hè về trong niên học cuối, vì những cái ấy xoàng quá phải không Ngà. Ý mà mình vừa chê là xoàng mà mình chẳng viết được những lời lẽ nào cho Ngà vui lòng cả. Mà thôi Ngà đừng chấp nhé vì Hoa văn cùng ý cạn không biết viết văn hoa bóng bẩy. Nhưng theo Hoa nghĩ thì cần gì phải viết nhiều và văn hoa mới là tình bạn "chính cống" Ngà nhỉ!
Thôi Hoa xin dứt lời và Hoa mong tình bạn chúng ta không dứt, và chúc Ngà may mắn trong kỳ thi tới.
Ngo Thi Hoa.
|
|
| | Lê thị Hiệp viết... |
Phước Tuy 3-9-59
Ngà thân mến,
Đêm nay sao buồn quá, H cố viết thật nhiều cho Ngà, nhưng không làm thế nào thực hiện được Ngà ạ. Vì giờ này, những tư tưởng, những kỷ niệm gì xa xưa của chúng ta nó hiện lại trong trí H khiến H bối rối quá Ngà ạ!

H cảm thấy một nỗi buồn man mác khi hè đến với chúng mình Ngà ạ. Tất nhiên là H phải xa thầy, xa bạn, xa tất cả cái gì thân yêu với tuổi học sinh của chúng mình, H cố hình đúng lại những kỷ-niệm của các năm qua, những việc gì vui buồn, mà H cho rằng đó là những "kho kỷ niệm" ấy, hôm nay không còn qua ánh mắt của thực tế nữa.
Không phải đường đi là con đường thẳng mãi, mà cũng có lúc quanh co, gai góc phải không Ngà? Đời là thế, không có cái gì tồn tại mãi, có hợp tất có tan.
Đời học sinh chúng mình cũng vậy, có biết bao chuyện vui buồn mà chúng ta đã biết. Nhưng .... chẳng nhẽ chúng ta cứ buồn mãi sao ? hở Ngà.
 Đời chúng ta còn thơ ngây và tươi đẹp quá , chúng ta hãy vui tươi để khi chúng ta rời khỏi ghế nhà trường, hay chúng ta phải tranh đấu ở trường đời, thì ngày ấy, dù muốn dù không, chúng ta cũng không bao giờ tìm lại được những hương vị của thuở ấu thời nữa ….
Mùa hè năm nay buồn quá , có thể nói là mùa cuối cùng của đời học sinh chúng ta, cái mùa :
Của bao người ở lại, kẻ ra đi
Của những kẻ đi thi, rồi vĩnh biệt
Của mái trường bấy lâu, bao thân thiết
Mùa biệt ly, mùa ly biệt, hỡi phượng ơi “
 Thôi đã dài dòng quá rồi, hơn nữa, bấy nhiêu đây cũng tạm gọi là kỷ niệm rồi, H mong sao Ngà hãy đọc với tấm lòng thành thật của Ngà cũng như của người viết, dù rằng nó không làm Ngà vui lòng lúc xa nhau, nhưng H thiết tưởng nó cũng còn lưu lại cho Ngà kỷ niệm đời học sinh của chúng mình khi còn học bên nhau dưới mái trường Châu-văn-Tiếp.
Và H không quên chúc Ngà tươi đẹp mãi và tiến triển khả quan ở nền học vấn, hầu đạt được kết quả trong mùa thi tới.
Thân ái
Bạn của Ngà
Lê t Hiệp
Đệ ngũ “a”
T.H Châu V. Tiếp
Hè 59.
Người bạn bất diệt của Ngà,
Mong Ngà đừng quên nhé!
Lê Hiệp
Phước Tuy
3-9-59.
Một đêm buồn không ngủ.
|
|
| | Đỗ thị Thành viết... |
Ngà mến,
Thân mến Ngà ơi thu đã đến,
Gió thu về xao xuyến tuổi thơ,
Ngày thi sữa soạn đang chờ,
Chờ người gắng học chờ giờ vinh quang.

Phượng tàn rồi Ngà nhỉ? Và bây giờ ta lại gặp nhau, chúng ta cùng vui tươi như lá phượng đâm chồi, nhưng còn thi. Nghĩ đến ngày thi ai mà không thấy hồi hộp, lo sợ, tự hỏi mình đậu hay rớt? Cái đậu, rớt là thường của người học sinh chúng ta, nhưng nó như vô tượng vô hình, khiến ta in sâu vào óc.
Mình đặt vào dĩ vãng của hai năm qua, biết bao kỷ niệm êm đềm cũng buồn, cũng vui, cười. Thỉnh thoảng lại xích mích nhau nhưng chúng ta lại chơi với nhau như chó với mèo phải không Ngà? Ngà đừng giận về câu Thanh vừa nói nhé! Bởi Thanh muốn nhấn mạnh tình bạn thiêng liêng cao cả,
chúng ta đã cùng trao đổi việc học hành của hai năm qua. Những kỷ niệm mà có cả quyển lưu bút này viết chưa chắc đã hết, Thanh muốn nói một vài kỷ niệm của chúng ta mà thôi vì thế nó chẳng hay ho gì.

Đến đây văn cạn ý cùn xin Ngà thứ lỗi và hiện tại chúng ta được học cùng nhau năm đi thi.
Chúc Ngà tươi vui thêm tí nữa và đạt được “hậu quả” trong tương lai
Chào thân ái
Đỗ Thị Thanh
Một đêm thu cô quạnh
Vào ngày
6 – 9- 59
Phước Tuy
|
|
| | Trần thị Kim viết... |
Phước Tuy ngày 7 – 9 – 69
Mến gởi Ngà,
 Nhận được quyển lưu bút của Ngà, Kim chẳng biết viết gì vào đây cả.
Nhắc lại chuyện của chúng ta ư? Nhàm quá , nói đến hai chữ kỷ niệm thì chúng ta đã hình dung được những gì giữa chúng ta. Nào là vui cười , buồn khổ, lo âu, giận hờn nhau…Ôi! Đủ thứ cả, kể sao cho xiết.
Trong những năm chung học vừa qua, Kim đã bao lần cười nôn ruột, phải ôm bụng mà cười, và có khi cười cho đến chảy nước mắt vì những trò chơi tinh nghịch của Ngà.
Nói đến tên Mai Thị Ngà là hình như cả lớp ai cũng nhớ tới một cô học trò liếng thoắng luôn luôn nhảy nhót như những con chim sơn ca.
 Nếu nhắc hết lại những kỷ niệm, kể lại những trò chơi tinh nghịch của Ngà thì có lẽ mười trang giấy này viết ra cũng chưa hết. Thế nên Kim chỉ gợi lại một vài kỷ niệm thôi để Ngà tưởng đến những cái gì khác nữa, Ngà nhé.
Trước khi chia tay nhau, Kim xin chúc Ngà được dồi dào sức khoẻ hơn để tiến bước trên con đường học vấn, và xin Ngà stop bớt những trò chơi tinh nghịch để rồi sữa soạn đi thi đấy nhé.
Trần Thị Kim*
* Trần Thị Kim hình như đã chết!
|
|
| | Huỳnh thị Chi viết... |
Ngà mến,
Lưu lại nơi đây đôi dòng chữ
Để kỷ niệm ngày thơ của chúng ta.
 Nhận được quyển lưu bút của Ngà, Chì rất sung sướng và muốn viết thật nhiều kỷ niệm vào đây để cho Ngà được vừa lòng.
Nhưng không làm sao có thể thực hiện được ý định đó lên trang giấy trắng tinh này Ngà ạ! Vì đêm đã quá khuya nên Chì buồn ngủ quá trời, lại thêm văng vẳng bên tai tiếng đàn du dương của loại vọng cổ càng làm cho đôi mi Chì muốn sụp xuống hơn nữa đấy Ngà ạ!
Nếu như quyển lưu bút nầy của ai, chắc có lẽ Chì sẽ cất đến sáng rồi viết, nhưng nghiệt thay quyển này của Ngà, nên Chì phải ráng viết đấy Ngà nhé! Dù đôi mi đã sụp xuống hết ½ con mắt rồi đó bồ ạ!
 Nhưng Chì biết viết gì vào đây hở Ngà? Chẳng lẽ viết hè về, phượng nở, ve kêu, ly biệt… thì chán chết phải không Ngà? Vậy thì Chì chỉ biết viết vài câu chúc Ngà được vui khoẻ trẻ đẹp để tiến triển trên đường học vấn, và luôn luôn nhắc nhở Ngà phải nhớ đến người bạn luôn vui hiền này nhé!
Ngà cho Chì dứt lời nhé! Vì đôi mi đã kéo đến 3/4 mắt rồi đó bồ tèo của tôi.
Chào bồ nhé.
Huỳnh thị Chì
Đệ IV “A”
Châu Văn Tiếp
TB: Ngà ơi! Khi nào có đọc ráng mở mắt to to tí nhé,
vì chữ của Chì hôm nay là chữ ngủ gục đấy
Bye! Bye! Till we meet again
|
|
| | Nguyễn hữu Sanh viết... |
Cụ Ngà thân mến
_______
Vừa nhận được “lưu bút” của chị tôi vội viết vào đây với tấm lòng thành thực của tôi.
 Nhưng biết viết cái gì vào đây hở chị Ngà? Để có thể diễn tả những kỷ niệm vui, buồn qua thời học sinh của chúng ta.
Nhìn qua lớp học ai cũng có thể kết luận chị là người hay tinh nghịch như là……Nhưng giờ đây đã sắp đến ngày nghỉ hè, nhưng đó là kỳ nghỉ đặc biệt, là kỳ nghỉ hè vĩnh viễn. Vì năm nay là năm học cuối cùng của chúng ta.
Hè về lòng tôi buồn vì nghĩ đến ngày xa nhau. Xa cả thầy cô, và cho cả đến mái trường thân yêu, là nơi đã gây bao kỷ niệm êm đềm.

Nếu chị có diễm phúc được học, và đỗ cao, chị nhớ nhìn tôi bằng ½ con mắt thôi nhé! Nói như thế (chị) tôi không phải chê chị (như thế), nhưng tôi chỉ mong chị đừng bao giờ quên người em nhỏ của chị.
Thôi vắn tắt ít lời, và chúc chị tiến mạnh trên đường học vấn.
Một người em
Học sinh Trường Trung Học
Châu Văn Tiếp
Nguyễn Hữu Sanh
|
|
| | Huỳnh thị Kim viết... |
Long Điền, 19 tháng 9 – 1959
Bạn Ngà mến,
Tuy Kim và Ngà mới quen nhau, nhưng Kim thân với Ngà lắm. Cho nên khi Ngà trao quyển lưu bút cho Kim, Kim không ngần ngại nhận lấy.
 Nhưng khi nhận lấy rồi, sực nhớ lại Kim chả biết viết gì vào đây cả? Xin ngà thứ lỗi nhé! Nói vậy chớ Kim cũng ráng viết vài hàng để cho Ngà vui lòng. Kim và Ngà thân nhau thì chẳng nên giấu giếm gì, Kim có ý thấy rằng Ngà là một người bạn hiền tốt và khỉ nhất trong trường.
Thật vậy, khi nhắc đến tên Ngà, học sinh trong lớp đều nhớ lại người bạn nghịch ngượm nhất đám nữ sinh.
Văn của Kim chỉ có bấy nhiêu đó thôi, chúc Ngà đạt được kết quả ở kỳ thi tới.
Mến nhiều.
TB: xin Ngà đừng buồn Kim
vì Kim lỡ làm dơ và xóa bỏ chữ trong tập này.
Huỳnh thị Kim
Một người bạn
Đệ Tứ “A”
Châu Văn Tiếp
Hè 59 – 60
|
|
| | Lê thị Bảy viết... |
Ngà mến,
Biết viết gì đây khi mà bao nhiêu khách sáo thiên hạ đã nói nhiều rồi giờ đây nhắc lại cũng bằng thừa Ngà nhỉ?

Đây là những dòng lưu niệm để lúc xa nhau Ngà lật lại từng trang giấy, nó mang theo với bao nét chữ phai màu này, và chính nó sẽ gợi lên lòng Ngà biết bao kỷ niệm vui buồn của đời học sinh chúng ta.
Ngà có biềt không? Có nhớ không ngày thi lục cá nguyệt kỳ nhất ở đệ ngũ ấy mà? Vì một sự hiểu lầm chúng ta đã gây nhau, giận nhau, oán ghét nhau, nhưng vì chính cái giận cái ghét đó ngày nay tình bạn chúng ta khó phai mờ vì những kỷ niệm đó , có phải thế không Ngà?
Trước khi chia tay những cái gì không tốt xẩy ra giữa chúng ta, chúng ta hãy mạnh dạn gạt bỏ nó đi, và hãy tha thứ những lỗi lầm cho nhau, có thể mình mới hy vọng rằng tình bạn của chúng ta sẽ vĩnh viễn trong tương lai.

Tất cả những kỷ niệm đã qua mình chỉ nhắc qua chút ít thôi, còn bao nhiêu cho nó lắng xuống tận đáy lòng, để lúc xa nhau có nhớ nhau, Ngà hãy khêu nó lên để rồi hình dung đến con Bảy này, và lúc đó trong trí não Ngà sẽ hiện lên biết bao kỷ niệm của chúng ta.
Và minh cũng thế, lúc nào nhắc tới trò chơi gì có vẻ tinh nghich, liếng thoắng trong đó có đặc tính của con trai, và những trận cười vở bụng thì mình sẽ liên tưởng đến cái tên” Mai Thị Ngà”. Nghe đến cái tên chắc có lẽ ai cũng hình dung ra một con người dáng nhỏ bé mảnh khảnh. Vì với cái họ Mai. Mai nghĩa đây là mảnh mai, còn Ngà là ngà voi, vì ngà voi cứng và hơi cong đó là để tượng trưng tính tình cứng cỏi, và hay nói móc, nói ngoéo, có phải không cô bé Long Hương? (mình xin lỗi nhé).

Chúng ta chỉ còn một niên học nữa là sẽ đi thi rồi Ngà ạ. Và kết quả năm niên học này nó sẽ định đoạt tương lai của mỗi người, vậy bây giờ chúng ta hãy gắng học để đạt nhiều kết quả mỹ mản trong kỳ thi tới, và đó cũng là cái phần thưởng tinh thần của gia đình chúng ta.
Mình chỉ cầu mong có thế thôi, và ước rằng cầu mong đó sẽ thành sự thật. Thôi mình xin dừng bút nơi đây nhé.
Phưóc tuy ngày 23-9-59
Đệ Tứ Châu văn Tiếp
Mến nhiều
Lê Thị Bảy
|
|
| | Nguyễn thị Vân viết... |
Ngà mến

Ngà ơi ! Vân với Ngà thân nhau lắm có lẽ chúng ta có rất nhiều kỷ niệm trước khi chia tay rời khỏi mái nhà trường nhỉ ? Nhưng chúng mình thân nhau đâu cần phải gọi tên
tuổi , khi mà mở miệng ra gọi tên kỳ quá , chúng mình đã gọi mày tao ở năm Đệ-Lục , mà năm nay đã gọi tên tuổi xem nó kỳ làm sao đâu . Vậy Vân xin gọi mày tao
cho thân mật nhé! Ngà ơi ! mày có biết không ? năm nay là năm chót của mày , mày phải đi thi T.H.D.N.C còn tao thì ngồi lì tại cái ghế cũ kỹ đã bay mầu từ năm nào .
Tao buồn quá mày ơi . Mày có nhớ không , kỳ thi Lục cá nguyệt đệ nhị ở Đệ-Lục về môn vạn vật , vì một sự hiểu lầm của tao , mà tao với mày, đã gây nhau , giận nhau .
Vậy trước khi chia tay những cái gây , cái giận ấy mày hãy bỏ qua , mày chôn chặt tận đáy lòng . Khi nào buồn mày hãy lật từ trang ra xem rồi mày nhớ đến tao . Tao
thấy mày là một người bạn hiền, tốt, và liếng thoắng nhứt trong đám nữ sinh . Ngà ơi! tao ghét mày quá , chẳng lẽ ghét mày mà tao không viết những cái gì gọi là kỷ niệm trước khi tạo với mày chia tay .
 Ngà! mày có biết không , bây giờ mày ở nhà mày chổng cẳng ngủ khò khò mày không thương tao chút nào hả . Ngà ơi ! tội nghiệp tao quá , còn tao thì ngồi tại bàn viết , muỗi nó chích tao đau quá , ma mà không bắt mày đi cho rồi vì tao ghét mày quá ! Ngà ơi ! mày hãy "si-be-mol" cái tật khỉ , cái nói dóc của mày một tí nhé !
Ngà ơi ! tao buồn ngủ quá , mắt tao nhướng không lên nữa nên tao viết hơi dở mày hãy bỏ qua nhé , vả lại không phải buồn ngủ quá đâu , mày biết sao không ? vì tao sợ ma lắm mày ơi , mày biết ma ấy là ai không ? chính là con ma ưa nghịch ngợm nhứt trong lớp Đệ-Tứ "A" và ưa nói móc đó. Mày có biết không ?...

Tao tặng mày tấm ảnh và vài câu thơ cho vui nhé!
mày đừng cười tao nhé!
"Ảnh này gắn chặt vào đây,
Để làm kỷ niệm giữa mày với tao .
Còn 2 câu nữa nó hay hay lắm
"Mày đi thì chửa có chồng ,
Mày về tao thấy tay bồng tay mang "
Thôi nãy giờ nói nhiều quá nhà văn"nó hết văn rồi" .
Sau đây tao cầu chúc cho mày vui khỏe , trẻ trung , tiến mãi trên đường học vấn cũng như trên đường đời ,và kỳ thi này mày đoạt được kết quả nhé!
Ý quên chớ ! tao quên chúc cho mày đừng có liếng thoắng nữa , cái tính ấy mày hãy nhường lại cho cậu trai đi.
Tình-bạn bất diệt
Nguyễn-thị-Vân
Đệ Ngũ A
Châu-văn-Tiếp
Phước-tuy
Tao chào mày , hẹn ngày tái ngộ ở cầu Long-Hương
Ngày 24 - 9 - 59
(một đêm muỗi nó chích đau quá)
|
|
| | Lê thành Ánh viết... |
Ngà mến

Ánh không biết viết gì vào đây để tạ lại tấm lòng tốt của Ngà. Nhưng đã cầm đến quyển"Thanh Xuân Lưu Bút" của Ngà rồi không lẽ làm ngơ sao phải . Với ý tưởng mộc
mạc và lời văn thô sơ Ánh cũng ráng viết vào đây đôi dòng để lại cho tuổi thanh xuân một ký ức thơ ngây và những chuyện vui buồn trong quãng đời của tôi dưới mái
học đường Châu V. Tiếp này .
Để khi xa nhau bạn dở nó ra và hình dung đến Ánh với bao ý nghĩ , nào là vui đùa , học tập v ...v . và nghĩ đến tôi, đến những sự vui
buồn trong năm học cùng các thầy cô và quí bạn .
Chỉ còn vài tháng nữa thôi , chúng ta sẽ chia tay nhau ai lo việc nấy và không còn tái hợp với nhau dưới mái trường Châu-Van-Tiếp để lo việc học hành , vì đường đời
đầy chông gai hiểm-trở, con tạo xoay vần , con người không thể tái hợp lâu bền được .

Nhận thấy ở trường tôi không có thân gì Ngà lắm , cũng như các bạn trai , nhưng trong niên học này tôi lại cảm thấy buồn một cách vô cứ, tôi cứ liên tưởng đến ngày chia tay mà tôi không bao giờ mà vui được .
Thôi tôi viết cũng đủ lắm rồi , sau đây tôi có vài lời cầu chúc bạn tiến bước , thành công trong việc học cũng như thực hành một việc gì .
Lê-Thành-Ánh
Đệ-Tứ "A"
Kỷ-Niệm
ngày 25-9-1959.
Dù cho vật đổi sao dời
Ảnh này tặng bạn muôn đời chớ quên.
Ánh.
|
|
| | Lê thị Vang viết... |
Ngà mến
Vàng rất hân hạnh được nhận bút của Ngà trao cho, Vàng biết viết gì vào đây cả nhưng Vàng phải bóp bụng, bóp trán để ghi vào đây những giòng chữ ngồng ngoèo cho Ngà vui lòng. Mà những giòng chữ ngồng ngoèo ấy là những kỷ niệm của chúng ta thời thơ ấu.

Ngà ạ ! tuy Vàng với Ngà không có kỷ niệm nào vui cả là vì Vàng và Ngà mới quen nhau đây nên không có gì chú ý cả Ngà ạ ! Ngà có nhớ không kỳ mà chúng ta đi Lục tỉnh Vàng và Ngà rất mến nhau không có chuyện gì xích mích cả ngày có nhớ mình nói câu Ehar để cing.
Mà ngày giờ này tôi và Ngà tuy là không học cùng lớp nhưng tình bạn là vẫn đậm đà .
Thôi Vàng tạm dừng bút nơi đây mong Ngà thứ lỗi dùm cho và Vàng chúc Ngà tiến tới trên nền học vấn !
Bạn của Ngà
Lê thị Vàng.
|
|
| | Nguyễn thị Thơm viết... |
Ngà mến
Trước khi Thơm đặt bút vào quyển "Thanh Xuân Lưu Bút" này, Thơm không biết viết những gì để vui lòng Ngà nói thế cũng hơi láo một tí, chả nhẽ chúng ta cùng học
chung trong hai niên học mà không có một kỷ niệm nào hết để ghi vào đây.

Ngà à! chúng ta hãy còn là một nữ sinh yêu đời trong trắng chúng ta hãy ráng cố gắng học tập và trau dồi tánh tình cho nên người để sau nầy nhìn thấy được tương lai tươi sáng của chúng ta. Chúng ta nhận thấy rằng hiện giờ chúng ta hãy còn bé thật vì chúng ta còn
ngồi dưới ghế học đường chúng ta cần phải vui đùa vui vẻ nhưng đừng đùa nghịch, liếng thoắng quá mà các bạn khác sẽ cho là một người con gái có tánh chẳng khác một cậu trai tí nào phải không Ngà.Thơm nói thế Ngà đừng giận Thơm nhé. Và Ngà lúc này trông có vẻ một nữ sinh Đệ Tứ của trường C.V.T , vậy Ngà đừng quên rằng chúng ta không học chung một lớp nhưng mà tình bạn vẫn có, bởi thế chúng ta không thân nhau cho lắm .

Thơm mong Ngà đừng quên tình bạn của Thơm đối với Ngà nhé! Và Thơm mong sao dù cho vật đổi sao dời chúng ta phải xa nhau, lúc ấy có nhớ đến Thơm cứ dở từng trang lưu bút này sẽ hình dung đến một người bạn trong thời thơ ấu nơi mái học đường C.V.T thân yêu đã cho chúng ta bảo kỷ niệm vui, buồn. Và ngày ấy Thơm cũng không quên được một thân hình mảnh mai của Ngà vì Ngà đã bao lần làm cho Thơm phải cười những trận cười nôn ruột Ngà còn nhớ chứ.
Tới đây vì tới giờ ăn cơm tối rồi Thơm xin dừng bút và không quên chúc Ngà vẫn vui vẻ, trẻ đẹp mãi để tiến mạnh trên nền học vấn và cũng như đường đời đầy chông gai vậy.
Chào Ngà nhé!
Bạn của Ngà
Nguyễn thị Thơm
Đệ Ngũ "B"
TRUNG HỌC CHÂU VĂN TIẾP
PHƯỚC TUY
Ngày 26 - 9 - 59
|
|
| | Nguyễn thị Thành viết... |
Ngà Quỉ
 Bồ nhau quá mà cũng đưa tao viết, mệt quá mày ơi !
Tao với mày có gì mà phải nói hả mày ! Không hiểu sao tao với mày hay giỡn quá vậy mày, hay là tại kiếp trước mình khổ lắm nên kiếp này ông trời bắt mình chịu vậy phải hôn mày . Mày ở trển sao chớ còn tao ở dưới này mỗi ngày không giỡn được thì về nhà chắc ăn cơm hông được quá .  Thôi quá dài mà trời tối đã vậy mà tao chưa học bài nữa . vậy tao tạm dừng bút nơi đây và chúc mày sẽ giỡn mãi đến khi mày chết thì thôi .
Nguyễn thị Thành.
TB - vì trời tối mà cây đèn dầu lù mù nên mày ráng mở lớn con mắt để nhìn cho rõ nhe mày.
|
|
| | Lê tiến Hùng viết... |
Phước Tuy ngày 30 – 9 – 59

Chị Ngà “Tèo”
Nhận được quyển lưu bút của chị, Hùng lấy làm bối rối lẫn vui mừng vì Hùng lại ghi vào đây những kỷ niệm với chi cũng như chị Thiên Chì.
Nhưng nhiều quá nên Hùng không thể ghi nhớ hết, mà chỉ viết vào vài hàng chữ vào cuốn Thanh xuân lưu bút làm kỷ niệm thôi.
Đến đây đã cạn ý, Hùng xin ngưng bút và chúc chị đạt nhiều kết quả trong tương lai.
Lê Tiến Hùng
Đệ Tứ “A”
Châu Văn Tiếp
|
|
| | Lê thị Lộc viết... |
Phước Tuy ngày 14 - 10 – 59
Ngà mến,
Ai khéo bày chi cảnh chia ly?
Chạnh lòng bao kẻ ở người đi.
Hè 59
Trước khi nhận lời để ghi vào quyển “Thanh xuân lưu bút” vài kỷ niệm giữa chúng ta đã cùng chung học tập hai năm qua, nhưng thật ra L. chả biết ghi vào đây những gì, mà lại muốn viết cho thật nhiều, cho đầy hết cả trang giấy trắng này để làm vừa lòng Ngà đọc lúc xa nhau. Nghĩ thật buồn chán, với những câu cùng ý cạn này muốn viết nhiều thì làm sao mà thực hiện đươc, phải không Ngà? Xin Ngà châm chế cho nhé!

Nhưng nói là nói như thế chứ L. Cũng cố gắng ghi vào đây vài kỷ niệm chứ. Thật ra đời học sinh chúng ta có rất nhiều kỷ niệm vui buồn có nhau khó mà quên được phải không Ngà? Trong hai năm học tập vừa qua, sao mình thấy mình còn cỏn con quá Ngà nhỉ? Chúng mình còn đi búng hình, còn cà rởn nói cười lớn tiếng thật là vui vẻ, biết có giờ nào đây chúng mình còn có những kỷ niệm đó không? Chắc hẳn là không rồi, vì Ngà và L. Đang ở hai ngã đường khác nhau, vì hoàn cảnh bắt buộc chúng ta phải thế, chứ nào chúng mình muốn xa nhau đâu phải không Ngà? Lộc muốn sao cho chúng mình được gần nhau mãi mãi như hai năm vừa qua, nhưng không thế được vì con tạo luôn luôn xoay, bèo hợp lại rồi tan, người gần rồi xa nhau, nghĩ sao mà mà chán quá Ngà nhỉ?

Ôi nảy giờ mãi nói chuyện gì đâu đâu, mà quên cả “cái học bài” của tôi rồi, xin Ngà cho phép tôi dừng bút để học bài nhé!
TB: L. Không quên chúc Ngà có nhiều sức khoẻ để mạnh tiến trên đường học vấn hầu thâu được kết quả tốt đẹp trong kỳ thi sắp đến (vì tôi biết cô là một cây toán nhớ nhắc cho tôi nhé Ngà)
Thân nhiều
Lê Thị Lộc
|
|
| | Lê thị Nguyệt Thu viết... |
Ngà mến,
Thật là khó khăn quá đi bồ ơi, ý tứ gì đâu để ghi vào cuốn “Thanh xuân lưu bút” này hở bồ tèo? Mùa này thì “lưu bút, lưu biết” ra đời nhiều quá, đến nỗi mình moi óc mãi cũng chẳng được một câu, tư tưởng gì  cũng cạn khô ráo trọi, cạn như nước trong ao, trong rạch gặp mùa hạn hán này vậy đó bồ ạ!
Nắng gắt quá mình nỗi khùng lên viết gì đâu chẳng vào đâu cả. Nếu làm phật ý mong Ngà xoá lỗi cho nhé. Bây giờ hình như ý hơi ra rồi để mình vào đề nhé.
Hôm nay, gió về mạnh quá, gió cuốn theo lá vàng tả tơi bên đường, reo vào lòng Thu một nỗi buồn khó tả. Thu hình dung lại bao kỷ niệm êm đềm của chúng ta trong một năm qua. Ôi! Thú vị quá, vô tư quá! Hôm nay ngày chia ly sắp đến, nhưng Thu hy vọng rằng Ngà vẫn giữ mãi những kỷ niệm thiếu thời ấy. Đừng bao giờ quên mái học đường thân yêu này nhé! Vì đó là nơi ghi lại tất cả gì tươi trẻ hồn nhiên trong tuổi ấu niên của chúng ta đấy Ngà ạ. Nét mặt ngây thơ ấy Thu không  thể diễn tả hết trên trang giấy này được, Ngà cứ hình dung bằng những lời lẻ này, hình ảnh này, thế có lẽ thú vị nhiều hở Ngà?
Ngày sắp tàn, hoàng hôn về tê tái quá, lá vàng bay trong gió. Nhưng thôi, buồn mãi mà chi, ta ráng cố gắng và tin tưởng. Bây giờ chúng ta hãy mạnh dạn sống với hiện tại, lo xây dựng tương lai được rạng rở hơn. Rồi nhân lúc nhàn rỗi quyển “Thanh xuân lưu bút” này sẽ giúp chúng ta quay về với dĩ vãng. Lúc ấy Ngà sẽ hình dung được Thu qua những dòng chữ nguệch ngoạc này.

Thu muốn đưa tất cả những kỷ niệm trong những ngày chung sống dưới mái trường Châu Văn Tiếp thân yêu nhưng lần lượt các bạn Thu đã nói qua rồi. Thôi! Ngà nhé! Thu ghi lại đây cả một tấm lòng thành thật, và trước khi dừng bút, Thu chỉ biết chúc Ngà tèo được nhiều may mắn, và lắm sức khoẻ trên đường đời.
Bạn của Ngà
Lê Thị Nguyệt Thu
Viết xong ngày 16-10-59
Một đêm buồn cuối thu
Phước Tuy, hồi 11giờ 30 tối
|
|
| | Lê thị Nguyệt Thanh viết... |
Phước Tuy , chiều lộng gió…….
Ngà mến,

Thanh vừa nhận đưọc quyển “lưu bút’ của Ngà, Thanh chả biết ghi những gì vào đây cả.
Ngà ạ, giữa chúng ta chả có những kỷ niệm gì vui hoặc buồn để ghi, hơn nữa Ngà và Thanh đã học khác trường, vì thế viết một cách thành thật thì khó lắm Ngà ơi!
Trước khi viết vào đây Thanh do dự và tự hỏi: không biết rằng sau này Ngà có còn nhớ đến quyển lưu bút này mà tìm lại nét chữ của người bạn năm nào không? Hay chỉ phải để quyển lưu bút phải tủi hờn vì không người mó tới?
 Ngà mến, mỗi năm hè qua, rồi hè lại đến, hè đem lại bao cảnh chia ly cho đời học sinh sắp rời khỏi mái trường sau bao năm rồi “mài kinh sử” như chúng ta. Rồi đây, mọi người sẽ không dịp gặp lại ngôi trường thân yêu, bạn cũ đều vắng bóng. Ai ai cũng ngậm ngùi bâng khuâng nghĩ đến lúc từ giã.
Nhưng thôi Ngà ạ! buồn chi, tiếc làm gì? Những gì đã qua hãy để chúng nhẹ nhàng qua. Chúng ta có thể nào lại níu cánh thời gian lại được?
 Bây giờ, Chúng ta hãy mạnh dạn sống với hiện tại, lo xây tương lai được rực rở hơn. Rồi nhân lúc nhàn rỗi, quyển lưu bút ngày xanh sẽ giúp chúng ta quay về với dĩ vãng lúc ấy Ngà sẽ hình dung được Thanh qua dòng chữ nghệch ngoạc này.
Thôi! Ngà nhé! Thanh ghi lại nơi đây cả một tấm lòng thành thật và trước khi dừng bùt, Thanh chỉ biết chúc Ngà được nhiều may mắn, lắm sức khoẻ trên đường đời, và hơn nữa sang năm sẽ đậu T.H.Đ.N.C. nhé.
Sĩ Tải 23-10-59
Bạn của Ngà
Lê Thị Nguyệt Thanh
|
|
| | Lê thị Tâm viết... |
Phước Tuy………Một đêm buồn………
Ngà mến,

Thật giờ đây Tâm cứ ngồi thừ ra mà suy nghĩ, mong tìm lại một vài kỷ niệm, hầu để lưu lại nơi đây ít nhiều dòng chữ ngây ngô.
Tâm cố nhớ nhưng không hết nỗi, mặc dầu trí nhớ của Tâm làm việc lung lắm, thà là vậy cũng có cái gì gắn bó giữa đôi ta. Thôi để Tâm rán nữa vậy xem có được hôn? Nếu được gì thì làm nốt cái nấy xem sao? Chắc kỳ lắm là phải bạn ạ, như thế nó sẽ trở thành đám rừng vô trật tự. Chà… mãi viết chi đâu đâu, vậy tốt hơn Tâm vào đề ngay là hơn.

Đời học sinh nình thật vui đấy, trông trong trắng và ngây thơ lắm. Nhưng nào chúng mình có hưởng trọn đâu! Mà một ngày nào đó, chúng mình sẽ “ly khai” mái hiên trường, hầu để bắt tay vào bổn phận.
Năm thứ tư là năm mà chúng ta xa nhau, mỗi người về một nẻo hầu để tìm hướng đi cho tương lai. Ấy là cũng năm làm bàn đạp cho bước tiến.
Lưu bút hay trang sử, thế nên Tâm chẳng cần vẻ vời, thêm màu mè, để không còn giữ được bản tính vui đùa hồn nhiên của chúng mình thuở nào. Đây lưu bút ta mặc tình ghi vào và chép những gì làm ta quyến luyến thương mến nhau, để rồi những ngày xa nhau, dù là tạm biệt hay chia ly, ta vẫn còn nhớ mãi bóng thời gian qua, nhớ từng gốc cây, bụi cỏ, nhớ từng câu nói, tiếng cười. Rồi lúc đó ta lại tự do thả hồn mơ tưởng, và ta lại càng luyến tiếc cảnh êm đềm quyến rũ của ngày xanh.

Giờ đây, nghĩ lại cảnh tượng ấy, Tâm cảm thấy buồn man mác cả cõi lòng!
Ngà ạ, nếu biết rằng “chia ly” là sầu khổ, thì ta mới tìm thấy những phút gần nhau là sung sướng, nhưng muộn quá đi thôi! Thời gian trôi qua không bao giờ trở lại, thế mà Tâm cứ đinh ninh có ngày chúng ta sẽ gặp lại nhau, và cảm thông cho nhau nhiều hơn xưa.
Thôi, Tâm không biết viết chi nữa, mà dù có viết thì cũng chỉ nhai đi nhai lại những ý đã viết rồi, hoặc các bạn cũng đã viết rồi, thì nó thừa và chán đi mất.
Chúc Ngà của tôi nhiều may mắn và tươi đẹp mãi. Á, mà còn thi đậu nữa.
Bạn của Ngà
Lê Thị Tâm
Viết xong đêm 20 -10 -59
Luôn tiện Tâm xin tặng Ngà bức ảnh
bán thân này để khi nhìn nó, Ngà hình dung
lại người bạn năm nào.
|
|
| | Nguyễn hữu Khổ viết... |
Phước Tuy ngày 03 tháng 11 năm 1959
Sáu Ngà “Tèo”
Nhận được lưu bút của chị, Khổ rất vui mừng, nhưng biết viết gì vào đây hở chị?
 Tuy ý tứ nông cạn, câu văn non nớt, nhưng cũng rán viết vào đây vài câu để ghi lại những kỷ niệm lúc chúng ta cùng học chung lớp.
Khổ muốn ghi vào đây rất nhiều những kỷ niệm đã xẩy ra, nhưng đâu có đủ thì giờ để nhắc lại, mà dầu có đủ đi nữa cũng không thể nhớ hết được phải không chị?
Thôi, Khổ xin dừng bút, chúc chị thành công trong viêc học vấn.
Chào chị
Nguyễn Hữu Khổ
Đệ Tứ “A”
Châu Văn Tiếp
|
|
| | Lưu đình Chức viết... |
Phước Tuy ngày 02 – 11 – 1959
Ngà mến,
“Nắng nay nắng ấm phương này,”
“Biết chăng nắng có ngập ngày tương lai?”
Đêm nay ngồi trong bàn viết,
Nghe lòng giao động nơi đây.
Nghe hồn ngây ngất vơi đầy,
Nghe tâm tư quyện bút này nở hoa.
Bao giờ Chức lại gặp Ngà nhỉ?
Rũ bụi thơ ngây hỏi chuyện Ngà…!!
 --Hè--
Nắng hè đỏ tím núi đồi,
Gió rừng nghe lạnh một trời nhớ thương.
Chức đi mây gió viễn phương,
Còn Ngà ngơ ngác tình thương mơ hồ.
Hai năm như một giấc mơ,
Ngập ngừng Chức viết bài thơ sang hè.
Kỷ niệm ngày tuổi măng tre,
Tâm hồn lưu luyến mùa hè vắng nhau.

Ngà mến,
Chức thấy lòng quá đau khổ khi phải nhận lấy cảnh chia tay! Rời mái trường, xa bạn cũ. Hơn nữa một ngày kia, kẻ chơn trời người góc bể, làm sao thấy nhau để trao bức thơ lòng cho toại nguyện ngày xanh? Cho tình bạn hữu thấm đậm sâu xa.
Ôí! Vậy Chức lưu lại nơi đây đôi dòng chữ để kỷ niệm Ngà trong lúc chúng ta xa nhau.
Thân ái chào Ngà
Hẹn ngày tái ngộ
Lưu Đình Chức
Đệ Tứ “A”
Trung học Châu Văn Tiếp
|
|
| | Tạ thị Bạch Tuyết viết... |
Phước Tuy ngày 08 – 11 – 59
Ngà mến,

Mình ghét Sáu Ngà thấy mồ, khi không đưa cuốn này cho người ta, mà không cho người ta biết trước mới phát ghét nữa chớ. Bây giờ ai mà biết viết cái gì nè. Mình là một người khô khan về văn chương như trời về mùa hè mới khổ chớ, cũng vì lý do ấy nên mình mới ghét” thầy bói”. Ý mà mình thương chớ, nảy giờ mình nói lộn đó.
Mình biết ghi gì vào đây để làm kỷ niệm. Mình nhớ nhứt là năm học đệ lục chúng mình còn học chung mấy ông tướng giởn “tây tổ” là cái lũ tụi mình có lão Thời, lão Hương, lão Dân  “lùn”, cả mình, và thầy bói nữa, thật đúng là “ngủ quỉ” mà “đầu đảng” là Sáu Ngà. Ê! Mà người ta nói chơi đùng có giận đa.
Thôi, mình viết bao nhiêu đây cũng gọi là kỷ niệm, vậy mình tạm ngưng bút nhé, và không quên chúc “anh bồ” chóng lớn thêm, vui vẻ, trẻ đẹp để tiến mạnh trên đường học vấn và đường đời, nhất là đoạt được mảnh bằng trong năm nay.
Mến nhiều,
B.H. Bạch Tuyết và 7 Chú Lùn
|
|
| | Huỳnh thị Thu viết... |
Ngà mến,
Đưa cho người ta mà không “xúplê” trước, bây giờ mình không biết phải viết gì vào đây cho cô bạn mình vui lòng. Bắt thường đấy!

Mình rất dốt về việc này, văn thì viết “câu què, câu cụt” không ra “đám đế” gì cả! Không khéo Ngà đọc mà che miệng cười thì khổ cho mình.
Nè, đừng cười người ta mới dám viết nữa nhé!
Chúng mình chỉ còn năm nay là năm cùng cuối nhỉ? Buồn quá!
Mình không nghĩ đến cảnh ấy, mà sao trí mình bắt mình phải hình dung cảnh chia ly mãi?
Mình không biết phải lưu gì vào đây? Chỉ có mấy chữ này gọi là: để kỷ niệm thôi.
Mai sau dù có cách xa mấy đi nữa, trong trí mình có thể hình dung người bạn vui tính nhất, liếng thoắng nhất, mặc dầu chúng mình không cùng học chung. Và hình ảnh ấy ghi sâu vào trí óc của mình.
 Mình đã bảo là rất dốt kia mà lỵ! Đến đây nó “bế tắc” ngang xương rối!
Mình xin ngưng nơi đây nhé. Chúc ngà được dồi dào sức khoẻ và gặp nhiều may mắn trong kỳ thi này và….
Mến,
Một người bạn
Huỳnh Thị Thu
|
|
| | Lê quang Ngân viết... |
Ngà Mến

Con người sanh ra ở đời ai cũng phải có biệt ly vì
“Cuộc đời là cụm mây trôi.
Đi đi lại lại là lời thế gian.
Sau 4 năm chung học dưới mái trường! Rồi năm nay chúng ta phải chia tay! Sự chia tay bất đắc dĩ! Khi tôi nhận được quyển nầy của Sáu Ngà tôi biết viết gì đây. Suy đi nghĩ lại thì chi bằngviết vào đây đôi dòng để kỷ niệm.
Mà viết gì đẻ làm kỷ niệm ngoài ra chỉ chúc cho Sáu Ngà được vạn điều may mắn! Sau ngày ra đời sẽ thành một người đàn bà gương mẫu! Làm công dân xứng đáng.

Thôi tôi có đôi lời thành thật để viết vào đây cho Sáu Ngà.
Thành thật chúc Ngà một cuộc đời tươi đẹp, sống trên nhung lụa của tình cảm.
Hẹn ngày tái ngộ.
Một người bạn nhỏ.
Lê quang Ngân
Đệ Tứ “A”
Châu văn Tiếp
Vì tôi không có hình nên Ngà cũng vui lòng nhận cho!
Thành thật cảm ơn!
|
|
| | Trần ngọc Giao viết... |
Ngà Mến
Dear Ivory
 Tôi rất hân hạnh được nhận quyển lưu bút thanh xuân của chị . Bao quyển thanh xuân khác em không có ý tưởng gì để viết nhưng đến quyển của chị em rất có nhiều kỷ niệm mà tôi không thể viết hết vào trang giấy trắng này . Nào là đánh bol nào là làm toán v...v...
Sau bốn năm chung nhau dưới mái trường trung học Châu Văn Tiếp em có thể xin chị đừng quên em nhé ! ! Chị Nga ơi!!! Chị có biết ai sắp đặt ra cảnh chia ly sắp đến này không??? Chỉ còn bốn tháng nữa là tôi với chị đành xa nhau người đi về quê hương kẻ đivì tiếng gọi của non sông .
 Thôi tới đây em xin dừng bút và cũng không quên chúc chị nhiều sức khỏe để đạt đến kết quả tốt đẹp .
Tôi chả biết gì mà viết bây giờ , thôi để tôi ghi vào đây vài dòng thơ để khi nào chị buồn và chị có thể ghi nhớ lại người xưa cùng học với chị .
Xuân về ! dâng tặng dòng thơ
Chúc người bạn học ban sơ trường làng
Vui vầy xum họp gia đàng
Đầy niềm hy vọng huy hoàng tương lai

Mỗi lần hoa phượng sang !
Hè về buồn miên mang
Ngày biệt ly tái diễn
Tim lòng tôi nát tan !
Ngày ly biệt sắp đến
Xa bạn hiền lưu luyến
Xa mái trường trung học
Kỷ niệm lòng đâu quên
Xa thầy cô yêu dấu
Cả một thời thơ ấu
Bao kỷ niệm êm đềm
Ngày vui tươi còn đâu
Hè về là ly biệt
Tình bạn đành xa miết
Các bạn hiền tha thiết
Bốn phương trời xanh biếc
Trần ngọc Giao
người bạn cũ
Đệ Tứ"A"
Trường trung học
Châu văn Tiếp
Kỷ niệm ngày 13 - 11 -1959
Ảnh này tôi tặng sáu Ngà
Giữ sao họp mặt lại là còn nguyên.
Trần Ngọc Giao
|
|
| | Huỳnh văn Đô viết... |
Ngà thân mến
-1.jpg)
Ngà à! Ngà làm tôi ngạc nhiên thế. Tôi không hiểu cuốn gì mà Ngà trao cho tôi, nhưng tôi cũng phải ráng mà cầm lấy, chớ nỡ nào mà phủ nhận của Ngà đưa sao. Ngà à tôi rất cám ơn Ngà lắm, tôi tưởng Ngà không còn nhớ đến người bạn cũ kia.
Lúc còn học với nhau quen biết hau chỉ có một năm trời, rối từ thửa quen nhau cho đến ngày xa cách, nó dài quá, dài thật là dài (100 cây số) dài đến nỗi không biết đâu là bờ và đâu là bến. Vậy tôi tưởng xa rồi không còn quen biết nhau nữa, ai ngờ Ngà còn tưởng đến tôi, tôi rất cám-2.jpg) ơn.
Ngà à, từ ngày Ngà rời khỏi mái trường Sĩ Tải để tiếp tục vào trường Chau văn Tiêp học, thì từ đó đến nay tôi và Ngà cũng như không còn là bạn học nữa. Nhưng dã quen biết nhau rồi thì dẫu có non song cách trở, Ngà và tôi cũng chẳng làm nhơ cho đành.
Ngà à! phải được học chung với nhau từ Đệ Thất cho đến Đệ Tứ thì vui lắm phải không Ngà.
Ngà à! Bây giờ nhà trường tôi khó lắm (kỷ luật nhà trường) khó gấp 100 lần lúc còn Ngà học, nhưng chỉ có năm nay thôi, mấy năm kia dễ chịu hơn. Ngà biết không, ông Hiệu ổng cấm con trai không được trò chuyện với con gái, con trai thì làm bạn với con trai, con gái thì làm bạn với con gái, chớ không còn lộn xộn như mấy năm trước. Khó thế hỡi Ngà! Khó vậy mới được, khó để trừng trị tụi tui (tụi cứng đầu quá). -3.jpg) Ngà à! nếu năm rồi tôi đậu thì đâu có gặp Ngà và cũng không có going chữ của tôi nữa kía. Nhưng khiến tôi rớt nên mới gặp Ngà và cũng nhờ dịp đó mà Ngà mới gặp tôi một lần nữa để nhờ tôi ghi vào quyển “Thanh xuân lưu bút” đôi going chữ để gọi là kỷ niệm ngày xa cách.
Muốn lưu lại giòng chữ ký và bức ảnh nhỏ mọn này, để cho Ngà khỏi quên người bạn cũ không cùng học chung lớp với nhau… Rồi đây phải chia ly Ngà ở nơi thành thị còn tôi thì trở vầ quê, rồi từ đó tôi và Ngà đành xa cách nhau.
-4.jpg) Khi chấm dứt, tôi có đôi lời chúc cho Ngà đầy sức khỏe để học tập và luôn chúc cho Ngà ráng làm sao đoạt được bảng vàng (Trung Học Đệ Nhất Cấp) để khỏi phụ lòng cha mẹ trong mấy năm nuôi con ăn học.
Người bạn không cùng trường và không cùng lớp (xa 100 cây số)
Huỳnh văn Đỗ
Đẹ Tứ II
Sĩ Tải
T,B- Ngà! Xin lỗi Ngà nhé, nếu tôi có viết sai trong quyển lưu bút xin Ngà bất chấp nhé.
|
|
| | Bùi duy Nhơn viết... |
 Ngà thân .
Vài giòng đơn-sơ và tấm ảnh cỏn con này , thiết tưởng cũng có thể gọi là kỷ-niệm rồi .
Mai đây trên đường đời vạn dặm . Ngà đi, đi mãi ....Thế nào cũng có những chiều mỏi bước , Ngà dừng chân lại , lật từng trang để "mơ màng" lùi về dĩ-vãng, ôn lại quãng ngày niên thiếu . Thế cũng đủ để xoa dịu tâm hồn một phần nào rồi . Giờ đây quá khứ sẽ lần lần dệt trong nét bút , chừng ấy chắc thế nào Ngà cũng nhớ đến tôi, thế là đủ .

Chúc Ngà mạnh tiến vì đời tươi và đẹp lắm !
Chiều ngày 2 - 12 - 1959 .
Kỷ-niệm mùa phượng nở.
Hè 59
Bùi Duy Nhơn .
|
|
| | Trần hoàng Điệp viết... |
Thời-gian
Năm tháng vèo qua lá rụng vàng
Mà hay dĩ-vãng nặng mang máng
Hình xưa bóng cũ tìm đâu thấy
Trăng giải mây trôi lạc cuối ngàn

Những tưởng sắc màu năm tháng qua
Buồn làn mây trắng . Thế nhưng mà ...
Còn đây tập ảnh , đây ngày cũ
Xanh biếc lòng xưa nhắc chuyện xa.
Mở tập hình nghe nhớ cả lòng
Trăm chiều thương mến đầy mênh mông
Người thân mấy bóng , ôi tình đậm
Kinh nguyện người thân sống núi sông.

Có kẻ giờ đây sống cạnh tôi
Có người nay đã ở xa rồi !
Còn người khuất núi ; và thương nhớ
Tôi khóc nhiều đêm lệ chẳng vơi.
Còn những hình tôi chụp lúc xưa
Chim non nhí-nhảnh tuổi xanh vừa
Cảnh trời buổi ấy sương còn đượm
Chú nhỏ hồn non đáng ghét chưa .
Khép lại tập hình phong dĩ-vãng
Còn mong hứa hẹn bước tương-lai
Còn mong bao ảnh hình yêu dấu
Đời hái hoa thơm ướp mộng dài.
Thiên-Nga
Gởi tặng Ngà .
Thân mến
lưu lại Ngà vài giòng này
để đánh đầu một kỷ-niệm .
T.A.H.D
D
Trần-Hoàng-Điệp .
|
|
| | Nguyễn văn Tám viết... |
Di Bút Ngày Mai
Ngày 12 - 12 - 1959 .

"Thanh-Xuân Lưu-Bút" nó sẽ nói những gì mà ta sắp nghĩ đến . Thời gian sẽ trôi qua , "Thanh-Xuân Lưu-Bút" đầy kỷ niệm ,. nhưng "Thanh-Xuân Lưu-Bút" có làm cho tình bạn của chúng ta sẽ mãi mãi tồn tại trong tâm hồn trinh-trắng không ?
Chắc hẳn là không ? và Ngà đã hiểu lý đó vì sao tình bạn chúng ta không được tồn tại rồi thì phải ? nó rất dễ hiểu Ngà ạ ! như vậy "Thanh-Xuân Lưu-Bút" của tôi có nghĩa gì ! Nhưng mà tôi làm sao cãi được luật của tạo hóa ! Người định sao thì chúng ta đành chịu vậy .

Trước khi tôi viết vào đây 4 chữ "Thanh xuân di bút" lòng tôi cảm thấy có sự gì thắc mắc lắm , và cũng như cả bao lần khác .
Tôi không muốn hiểu rằng tình bạn chúng ta ra sao về ngày mai mà lại viết "Thanh xuân di bút" làm gì Ngà nhỉ ? Thôi tôi cũng mong tình bạn ta được xa nhau mãi để "Thanh xuân lưu bút" mới có giá trị về tinh thần .

Ngày mai đâu ai biết được . Nếu ai biết ngày mai cuộc đời mình ra sao thì lúc đó tôi sẽ thành thật cảm ơn "Thanh xuân di bút" .
Thân tặng
Phước tuy ngày 12 - 12 -1212
di bút
Nguyễn Văn Tâm
Nhớ - Bạn
"Thanh xuân di bút" mấy vần thơ
Tình bạn trường ta chớ xóa mờ
Mong sao tạo hóa đừng thay đổi
Mãi sống bên nhau tuổi ấu thơ.
Nghĩ đến ngày mai phải chia ly
"chia ly" mong nhớ có nên gì ?
Chúng mình muốn tránh nhưng không khỏi
Buồn tình kẻ ở nỗi người đi
Kỷ niệm xưa kia dưới mái trường
Cùng nhau xây đắp mối duyên lương
Ngây thơ đùa giỡn bao vui sướng
Nào biết ngày mai quá thảm thương.
Nhưng dầu xa cách chớ quên nhau
Tình ta đừng để nhạt phai mầu
Có ngày hàn gắn cùng nhau nhỉ
Tình ta cố giữ ở ngày sau
11 - 12 -59
Mến tặng Ngà.
|
|
| | Mai xuân Luyến viết... |
Phước Tuy 22 – 12 – 59
Ngà mến,
Nhận được quyển lưu bút của Ngà tôi rất buồn, vì nhớ lại ngày chúng ta phải chia ly. Tôi là người vui nhất mà lúc này cũng buồn lắm Ngà ạ!

Biết viết gì đây? Lưu lại nơi đây những gì có thể làm kỷ niệm khi xa nhau.
Chúng ta chung sống với nhau đã 3 năm dưới mái trường, chắc hẳn có nhiều kỷ niệm lắm Ngà nhỉ? Nhưng kỷ niệm thì cũng có cái hay caí dở. Vậy Ngà hãy xoá bỏ những kỷ niệm không hay, còn những kỷ niệm kia giữ lấy để ngày mai chúng ta gặp nhau thuật lại cho nhau nghe chắc vui lắm nhỉ?
Ngà ơi, thắm thoát lại đến mùa phượng nở cũng như bao mùa phượng khác, Nhưng sao mùa phượng năm nay buồn quá, đáng ghét quá? Vì nó là mùa phượng chia ly của chúng ta. Nó định đời sống của chúng ta. Nó sắp sẳn đường đi của chúng ta.

Khi tôi không còn ở đây nữa, chắc rằng Ngà cũng không còn biết mặt mũi tôi như thế nào nữa, nhưng dù sao đối với tôi thì mối tình bằng hữu đó cao quí lắm.
Năm năm thắm thoát trôi đi,
Phước Tuy để lại những gì thắm tươi,
Phước Tuy thân mến bạn ơi!
Mối tình bằng hữu đến đời nào quên…
Thôi, vắn tắc vài lời để ghi lại nơi đây mấy nét chữ đơn sơ mộc mạc, nét chữ mà chắc Ngà cũng chê rằng: chữ rồng bay phượng múa khó coi thì phải…
Chào Ngà,
Mai Xuân Luyến
Đệ Tứ “A” C.V.T.
T.B.: Ngày sau chúng ta có gặp nhau hay biết địa chỉ thì
Ngà nhớ cho ăn me ngọt nhé. Me quí lắm đấy.
Viết xong lúc 11giờ 35` 25``
Đêm 22-12- 1959
|
|
| | Nguyễn thị Châu viết... |
Sĩ Tải Hè 1960.
Ngà thân mến!
Mùa hoa phượng là mùa thi cử?
Chúc thị Ngà hai chữ thành công.
-1.jpg)
Hoa phượng sắp nở, mùa thi sắp đến. Thú thật với Ngà là tôi chảng biết phải viết vào đây những gì để làm vừa long Ngà, chẳng lẽ cũng như bao bạn khác, cứ nhắc đến chia ly, ly biệt thì chán làm sao ấy!
Ngà cũng thông cảm với tôi chứ, mặc dẫu giữa tôi và Ngà còn có rất nhiều kỷ niệm, buồn cũng như vui của những năm chung-học trước, thiết nghĩ thà để nó sống yên lặng trong tâm hồn mỗi người còn hơn là khơi lại.
Thành thật chúc Ngà được mọi sự như ý và nhất là thâu được kết quả của thời gian cố gắng qua.
Thân mến!
Nguyễn thị Châu
|
|
| | Nguyễn văn Thành viết... |
10 – 01 – 60
Ngà mến,
******Lưu Bút*****
****** Chère Ngà *******
Đoạn trường hai chữ chia ly,
Nói ra đau đớn , ngậm thì chua cay.
Trách cho con tạo khéo bày,
Đôi ngày sum hợp, vạn ngày chia xa!

Ngà ạ, 4 năm học dài nay cũng sắp trôi qua, để chấm dứt mối tình học sinh của chúng ta bên mái trường già. Chấm dứt những trận vui đùa hỉ hạ dưới mái hiên , dưới cổng trường. Chấm dứt những lúc hồi hộp ngồi trong lớp khi thầy gọi đọc bài. Chấm dứt những con số “không” tròn trịa nằm trên quyển sổ khuyến điểm to tướng. Và chấm dứt tất cả…
Thôi. bấy nhiêu lời thô sơ này tôi lưu lại Ngà để làm kỷ niệm lúc xa nhau.
Tạm biệt
Thanh
10-1-60
|
|
| | Chu văn Phương viết... |
Ngà mến,
*****My Friend******
 Phương không biết viết gì vào đây để nói hết được sự chia ly của chúng ta sắp tới. Vì nó tới với chúng ta nhanh quá, và rồi đây không hiểu có có còn gặp nhau nữa không hay kẻ chân mây người góc biển. Như vậy, thì chúng ta biết lấy gì để trao bức thư bạn cho nhau được? Không hiểu sự khiến đến hay trời bắt thế để chúng ta phải xa nhau? Không còn hí hẩng nô đùa như khi chung lớp, chung thầy.
Không còn thấy những nét mặt hiền lành đạo mạo của chúng bạn, và những nét mặt ngây thơ khi lên trả bài.
Thôi, nói nhiều bao nhiêu càng thêm đau đớn bấy nhiêu! Tuy nói ít nhưng tình bạn chúng ta lúc nào cũng gần nhau hơn, gần bằng sự thiêng liêng, và dù có kẻ bắc người nam đi chăng nữa, chúng ta vẫn tưởng tới nhau, như vậy tình bạn giữa chúng ta khắn khít mãi mãi.

Thôi Phương chúc Ngà được mọi sự may mắn trong khi xa nhau, và đây tôi xin tặng Ngà tấm ảnh nhỏ để làm kỷ niệm khi xa cách.
Tạm biệt.
Phương (ký tên)
Xuân qua hè đã đến rồi,
Để ta xao xuyến về ngày chia ly!
Mà lòng ta phải mang sầu ra đi.
Ngày 15 -02 -1960
Long Tân, Đất Đỏ
Chu văn Phương
|
|
| | Trần thị 5ự viết... |
***Trần Thị Sự***
***Đệ Tứ I Sĩ Tải***
Gửi Ngà,
Hè sắp trở lại với chúng ta, ve sầu lại kêu vang nữa, chúng báo hiệu cho ta biết mùa “ly biệt” sắp đến.

Mau quá Ngà nhỉ? Không có gì hơn là Sự xin để lại cho Ngà vài dòng chữ thô sơ để kỷ niệm, và hơn nữa giữa Ngà và Sự không có kỷ niệm nào đáng ghi cả, có chăng là những câu chuyện thường.
Vài dòng đơn sơ và để mai đây trên đường đời vạn dặm, thế nào cũng có những buổi chiều mõi bước, Ngà sẽ mở trang nhật ký này để đọc, và ôn lại quảng đời niên thiếu, lúc đó Ngà không quên Sự đâu.
Thế là đủ. Chúc Ngà tiến luôn vì đời đẹp lắm, và sự thành công ở kỳ thi sắp tới.
Thân ái,
Trần Thị Sự
Kỷ Niệm Hè 60
|
|
| | Trần thị Nga viết... |
Phước Tuy ngày 11 - 03 – 60
*****
Bà Cốt Ngà Thân Mến,
==========
Không còn bao lâu ngày nữa chúng ta xa nhau rồi phải không Bà Cốt? Vậy trước khi xa mái trường Châu Văn Tiếp, xa bạn bè thân mến, và nhất là xa Bà Cốt, thì Nga lưu lại đôi dòng đơn sơ để kỷ niệm những ngày  vui tươi trẻ trung dưới mái học đường.
Rồi đây mỗi người một ngã, biết bao giờ chúng ta gặp mặt nhau hả Bà Cốt? Lúc ấy chúng ta sẽ buồn lắm, vì không có một người bạn đùa nghịch, giởn chơi quá chừng như Bà Cốt đó, thì Nga tiếc lắm!
Thôi, bao nhiêu đây là đủ lắm rồi, viết chi cho nhiều cũng chỉ thừa. Chúng ta hiểu nhau là được rồi phải không Bà Cốt? Chừng nào có Ông Cốt cho Nga uống rượu nhé!
Trần Thị Ngà
|
|
| | Nguyễn tấn Hồng viết... |

Thượng Đế sẽ ban phước lành cho Ngà; chúc Ngà được kết quả mỹ mãn trong sự học hành và hưởng hạnh phúc sau này.
Nguyễn tấn Hồng
|
|
| | Nguyễn thị Hồng Vân viết... |

Nguyễn thị Hồng Vân
Đệ tứ "B"
Trung học
Châu văn Tiếp
Cách Tìm Tên Của Năm
|
|
| | Trần văn Nhung viết... |
Trần văn Nhung,
Ngà, cô gái hiền lành và vui tính nhứt…
Ngà mến,

Một năm học tập thật dài,
Bây giờ nhớ lại đến ngày đi thi.
Muốn cho rõ mặt nữ nhi,
Cứ lo học tập sợ gì rớt đâu.
Sách xưa tục ngữ có câu,
“Dồi mài kinh sử ngày sau nên người”
 Nhận được quyển “Lưu Bút Ngày Xanh” của Ngà, tôi rất vui sướng. Nhưng còn buồn một nỗi là cảnh “chia ly” sắp đến với chúng ta rồi phải không Ngà nhỉ?
Ngà có tấm lòng tốt nhớ tưởng đến người bạn cũ thuở xưa, nhưng tôi không có gì để đền đáp lại tấm lòng tốt đẹp ấy cả. Vậy Ngà cũng đừng phiền tôi nhé!
Hơn nữa, để nhớ lại niên học vừa qua, tôi và Ngà không có gì gọi là kỷ niệm.
Vậy nay tôi thật vui lưu lại nơi đây đôi dòng chữ thô sơ này để làm kỷ niệm những ngày chúng ta xa nhau.

Ngày thi sắp đến, tôi thành thật chúc ngà vui vẻ và gặp nhiều may mắn trong kỳ thi sắp đến được vinh quang tốt đẹp hơn. Và sau khi ra đời, tôi cũng ước ao sao Ngà cũng sẽ trở thành một công dân tốt của chánh thể Việt Nam Cộng Hoà…
Thân ái ,
Chào tạm biệt.
Trường Trung Học Sĩ Tải,
Phước Tuy.
Trần Văn Nhung

Cách tìm ngày tháng trong tuần
Giơ bàn tay trái ra trước mặt. Ngón trỏ có 3 đốt, có 7 điểm. A, B, C, D, E, F, G. 7 chữ tượng trưng 12 tháng trong năm. (ABC... chỉ tháng trong năm không thay đổi)
Để dễ nhớ:
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12
Anh Đi Đâu Giận Bỏ Em Giờ Chia Fôi Anh Đừng Fiền
Tháng 1 ..... A Tháng 7........G
Tháng 2 ......D Tháng 8....... C
Tháng 3 ......D Tháng 9....... F
Tháng 4 ......G Tháng 10..... A
Tháng 5 ......B Tháng 11.....D
Tháng 6 ......E Tháng 12.....F
7 ngày trong tuần ( Chủ Nhật ở ngay chữ B riêng năm nhuần, năm không nhuần Chủ Nhật ở ngay chữ A)
Năm Nhuần Năm không Nhuần
B.......Chủ Nhật A.......Chủ Nhật
C.......Thứ Hai B.......Thứ Hai
D.......Thứ Ba C.......Thứ Ba
E.......Thứ Tư D.......Thứ Tư
F.......Thứ Năm E.......Thứ Năm
G.......Thứ Sáu F.......Thứ Sáu
A.......Thứ Bảy G.......Thứ Bảy

Tìm ngày trong tuần.
T. D. 17-6
Tháng 6 ngay chữ E, rồi từ E ta kể là 1 đếm tiếp theo những chữ kế theo vòng kim đồng hồ, từ 1 đến 17 ( E…1, F…2,…G…17) mà G lại là Thứ Sáu vậy 17-6 là ngày Thứ Sáu.
Tìm ngày trong tháng.
D. T.
Năm Nhuần
Thứ 5 tháng 10
10 chữ A
B Chủ Nhật, C Thứ hai.........F Thứ 5
Từ A đến F có sáu chữ (A, B, C, D, E, F)
Vậy đó là ngày thứ 5/6/10 năm nhuần.
Nếu muốn biết ngày vào giữa tháng thì đếm thêm một vòng nữa
Chú ý: Năm nhuần tháng Giêng, tháng Hai không theo luật lệ trên.
|
|
| | Nguyễn ngọc Mỹ viết... |
Thân gởi Mai Thị Ngà
Phước Tuy ngày 28-03-1960
Ngà mến,

Lưu lại gì đây bạn Ngà ơi?
Bút sen tuổi trẻ nét yêu đời.
Ngày mai tranh đấu đời muôn mặt,
Xanh màu hy vọng đẹp không vơi…
Mỹ rất lấy làm hân hạnh mà được Ngà ngỏ ý và đưa lưu bút cho Mỹ viết, nhưng Mỹ biết viết gì vào đây?

Sở dĩ Mỹ nói câu nói ấy là vì giữa Mỹ và Ngà chẳng có một kỷ niệm nào đáng kể cả. Nhưng dù có hay không Mỹ cũng ráng tìm một kỷ niệm nào để viết vào đây để làm kỷ niệm chớ. Nhưng dù sao lời văn bịa đặt cũng chẳng thật tình xin Ngà thứ lỗi cho nhé!
Ngà mến, trong hai năm học tại trường Sĩ Tải có lẽ giữa Mỹ và ngà cũng thông cảm nhau nhiều lắm là phải, nhưng tạo hóa trớ trêu phải ngăn cách mỗi người mỗi ngã, tuy xa cách lòng nào xa cách. Do đó giữa Mỹ và Ngà vẫn quen nhau mãi mãi dù chúng ta học hai trường khác nhau.

Nhưng hôm nay mùa thi sắp đến, và cũng là mùa ly biệt, có lẽ sự ly biệt này vẫn có thể họp mặt chớ chẳng không, nhưng sự họp mặt này có lẽ khác như trăm lần trước. Vì năm nay trong hai tâm hồn của chúng ta, hoặc là đậu cả hai, hoặc kẻ đậu người rớt. Ngà ơi! Dù đậu hay rớt, dù học nữa hay không hạ hồi phân giải.
Vậy thì Mỹ chúc làm sao cho Ngà được có tên trong kỳ thi Trung Học của niên khóa này.
Mùa hoa phương là mùa thi cử
Chúc Thị Ngà hai chữ đăng khoa.
Nếu được như lời chúc của Mỹ âu cũng là phước cho Ngà lắm.

Thôi! thời gian thi đã gần kề, Mỹ xin phép Ngà cho Mỹ tạm dừng bút nơi đây hẹn qua kỳ thi sẽ gặp nhau trở lại nhé. Và cuối cùng Mỹ tặng Ngà bài thơ cũng giống như bài thơ của Thiên để khi nào buồn Ngà mở ra xem thì sẽ hình dung được người bạn đồng niên với Ngà
Này! Hỡi bạn! Giờ đây bạn nghĩ,
Đời chúng ta rồi sẽ đi đâu?
Cùng nắm tay ra chốn bể dâu,
Hay ngồi mãi cắm đầu trong lớp học.
Hãy nghĩ lấy chúng ta cùng lặng nghĩ
Một niềm thương nhưng mỗi một niềm riêng
Dù xa nhau như giấc ngủ triền miên
Ta hãy nhớ một vài niềm trong kỷ niệm
Đây tấm ảnh xác hèn vô ý nguyện
Tặng bạn hiền kỷ niệm lúc năm xưa
Hầu nhìn nhau khi khoảng vắng đầu thu
Để lưu lại những ngày vui thơ ấu
Và…
Dừng bút tôi không quên lời cầu chúc
Nhưng…
Chúc gì bao kỷ niệm xa vời
Thôi…
Đành ngậm miệng nuốt ực lời cầu chúc…
Bạn của Ngà
Nguyễn Ngọc Mỹ
|
|
| | |
|
|
|