Thay lời tựa: Chúng tôi vừa nhận được thư của anh Đoàn Thuận từ Việt Nam gởi qua cho biết: "Vừa rồi anh Nguyễn Thành Long và anh Võ Ngọc Sơn có ghé tôi chơi. Nhân đọc tập Lưu Bút Ngày Xanh của các bạn một thời Châu Văn Tiếp xưa, gợi ý mở trang Lưu Bút Ngày Xanh trên trang Châu Văn Tiếp và chính anh Sơn đã viết Lời ngõ cho trang này nhờ tôi chuyển để anh xem. Nếu được , anh sắp xếp lại và mở trang này để thân hữu Châu Văn Tiếp cùng chia sẻ..."

Các anh Đoàn Thuận, Nguyễn thành Long và Võ ngọc Sơn thuộc niên khóa Châu văn Tiếp đầu tiên đã có nhã ý giới thiệu cùng chúng ta những giòng lưu bút đầy tình tự, kỷ niệm một thời dưới mái trường xưa. Xin cảm ơn anh Thuận, anh Long và anh Sơn. Chúng tôi rất hân hạnh giới thiệu cùng quý thầy và các anh chị, với phần mở đầu của anh Võ ngọc Sơn:

Lưu Bút Ngày Xanh là trang dành riêng cho các bạn để chuyển tải, ghi chép lại những tâm tư tình cảm, kỷ niệm của một quảng đời để thương, để nhớ. Trung Học Châu Văn Tiếp hân hạnh đón nhận những trang lưu bút mà các bạn còn lưu giữ, để qua đó chúng ta cùng chia sẻ những kỷ niệm một thời….. Click vào đây để gởi Lưu bút về BBT

Nơi đây, Trước tiên, chúng tôi trân trọng được giới thiệu cùng các bạn hai tập Lưu Bút của chị Mai Thị Ngà và của anh Trần Văn Thuận còn lưu giữ từ những niên khoá 1959-1960 và 1961–1962. Trên năm mươi năm biến động của cuộc đời, trường xưa dù đã có nhiều thay đổi, nhưng những trang lưu bút ngày xanh của chị Ngà, của anh Thuận vẫn còn sống mãi với thời gian, vẫn khơi lại những tình cảm nồng ấm về những người bạn của một thời cắp sách…

Xin mời các bạn.

Chúng ta cùng lắng lòng trong giây phút, đề lần giở từng trang lưu bút cũ, ngắm nhìn những hình ảnh thân quen, thưởng thức những lời văn mộc mạc chân tình, những bức vẽ ngây ngô bình dị, những nét chữ còn đọng trong hoài niệm …như vừa mới hôm qua.

Thân ái.

VÕ NGỌC SƠN


LƯU BÚT CỦA ANH TRẦN VĂN THUẬN - Hè 1962 (Tập Lưu Bút này cũng đã được phổ biến trên website Đoàn Thuận)

 
 
Nguyễn sỹ Danh đã viết...
Phước-Tuy-- Hè Nhâm-Dần Trunh-học Châu-văn-Tiếp.

Ờ …., bạn Thuận! không còn bao lâu nữa là đến ngày bãi trường. Chúng ta sắp xa nhau. Phải, năm nay có lẽ là năm cuối cùng của chúng ta.Thế mà tôi vẫn quên đi mất.

Bạn Thuận, không nhắc đến thì thôi, chứ như nhắc lại rồi, lòng tôi sao khỏi bâng-khuâng man-mác, trí tôi sao khỏi ngẫm nghĩ lo âu. Biệt ly ! Chao ôi, nghe đến tiếng biệt ly, tôi có cảm-tưởng như phải xa lìa tất cả để ra đi, đi mãi không bao giờ trở lại. Hình như nó đã nằm sẵn tự đáy lòng, chỉ chờ một tiếng nấc lên, nó tràn ra khoé mắt. Hôm nay, được bạn trao quyển lưu niệm này, tôi vô ngần cảm động. Cảm động vì tôi phải sống lại cái giờ phút ly biệt. Ôn lại những kỹ niệm trong chuỗi ngày gặp gở… Nghe đến hai tiếng biệt ly, tôi muốn nói lên cho nhiều những nỗi lòng của kẻ sắp chia tay, cái tâm- tư của người ly biệt. Nhưng, sao tôi không nói hết được những gì tôi muốn nói. Tôi câm ư ? Tôi say ư ? Giờ đây tôi biết viết gì nữa. Hai mắt tôi chỉ nhìn thấy những dòng chữ lờ mờ. Tiếng biệt ly sao mà buồn lạ!

Phải, chúng ta là những khách cùng thuyền, cùng qua một sông, cùng về một bến. Thuyền ta đang xuôi buồm, thuận gió, lướt trên lớp sóng cỏ con. Hồn ngây thơ, ta nhẩy trên lớp sóng tung-tăng như cánh chim non rập rờn trong nắng sớm. Lúc yên lặng, ta nhìn cánh buồm trắng mong-manh biến dần trong lớp sương chiều mà lòng miên man bao ý-nghĩ. Ta vẫn đi cho tới bến . Dòng sông chảy lờ đờ, lớp nước trong veo.Dòng nước trong xanh khiến ta phấn khởi bao niềm hy vọng. Ta cố chèo chống, cố lèo lái cho thuyền mau cập bến. Khi đến bến, đường ai nấy đi, đời ta dong ruổi. Ta không hoản lại được. Phải tranh-đấu bao trở ngại ngăn chận bước tiến của ta.Ta phải cười lên cho thêm khí lực , đánh tan mọi ý- nghĩ vu vơ. Đời ta còn bổn phận nặng trĩu. Bổn phận của lớp người mới trong xã hội. Bàn tay ta, bộ óc ta, không phải chỉ để xây dựng cho người mà thôi, còn phải xây dựng cho mình nữa, xây dựng cho mình trở nên người xứng đáng cũng là một bổn phận cao đẹp vậy. Tai ta nghe, mắt ta thấy, nhưng không phải chỉ thấy và nghe mà không một điều suy nghĩ. Ta thử nhìn xa tí chút. Ngày nay, những gì được ưa chuộng, được cần đến, thường thấy có lớp sơn ngoài giả-tạo. Những gì tốt đẹp của thuở xưa, ngày nay ta lãng quên đi mất. Rắng văn minh là tốt đẹp, nếu ta đi đúng cái thực-nghĩa của nó. Ngược lại, cái gì tốt đẹp, không thấy đến, mà thường thấy đến những gì hợp với dục-tính của con người. Đường đời vạn nẽo. Bạn ra đi,tôi cũng đi. Cánh chim non khi sắp sửa tung bay, ước chừng như muốn thoát lớp mây xanh, vượt muôn rừng núi để tìm đến chân trời mới lạ. Nơi đây, cỏ hoa trăm sắc, hương thơm ngạt ngào, vị thanh đủ vẻ. Đi tìm là một lẽ, nhưng khi tìm được, đừng quên đàn chim nhỏ bay sau, đừng quên cành xưa tổ cũ. Cái lý tưởng của tuổi đôi mươi đầy cả tâm hồn vị tha, bác ái, đầy những đức tính chân-thiện, ta nên giữ mãi. Ta biết sống, không phải chỉ ở phương tiện để sống, mà còn ở lẽ sống nữa. Nghĩa là sống vui, sống đẹp, sống hạnh-phúc trong những đức tính cao đẹp của con người. Lấy điều thiện làm lẽ sống cho mình vậy.

Đời ta đang ở ngã tư đường, bước qua hay lại, tới hay lui, điều đó ta không đoán được. Song phải biết rằng, phía trước ta, con đường lắm chông gai, phải dè dặc.

Bạn Thuận ! một người bạn hiền hoà, trầm lặng, nét mặt thỉnh thoảng phản phất những ý nghĩ ưu-tư, tôi không biết lấy gì hơn nữa để ghi lại trang giấy này ngoài những ý nghĩ trên. Tôi không đủ can đảm viết một câu gì để tỏ thái độ “tự-ti” đối với những ý tưởng ấy.Nhưng tôi cảm thấy rằng, có lẽ bạn và tôi có đủ can đãm nói những điều gì cần nói dù là tuổi còn “học-hỏi”.

Bạn Thuận ! tôi muốn thu hết cả những hình ảnh tuổi trẻ của chúng ta, đan lộng vào trang giấy này, để cho hình xưa bóng cũ sống mãi trong ký ức của kẻ sắp dọn chân bước lên trên các nẻo đời.Nhưng, thu cái hồn của tuổi trẻ, làm sao cho được ! thu cái tâm tư, nguyện vọng của tuổi trẻ, làm sao cho được ! Chúng ta cảm nhau được mà!..

Thôi, đến đây cũng tạm đủ rồi, đó là bao nguyện vọng, bao ước mơ cùa Danh, chân thành viết lên trang giấy biếu bạn, gọi là chút kỷ niệm lúc chia tay dưới mái trường./.

Người bạn đồng song
(ký)
Đệ Nhị B
Châu Văn Tiếp

 
2-3-62 Ngô văn Chộ đã viết...
Bạn Thuận mến.

Tôi lấy làm hân hạnh khi nhận được quyển lưu bút nầy để ghi lại nơi đây vài dòng gọi là kỷ niệm.

Đời học sinh chúng ta là một cuộc đời vô tư, và vui vẻ, nhưng nhiều khi cũng cảm thấy gợn buồn, nhất là khi con ve sầu réo rắc tiếng than trên cành hoa phượng đỏ ối. Mùa Hè, Mùa chia ly của học sinh. Thật vậy, vì không có cuộc chia ly nào mà không não lòng . Mùa hè năm nay lại càng buồn bã vì chúng ta phải chia tay, phải xa lìa mái trường Châu Văn Tiếp thân yêu.

Giờ đây chúng ta cần siết chặt tay nhau , mãi mãi, và dòng chữ thô sơ nầy khả dĩ kết chặt một tình bạn bất diệt sau này

(ký)

 
3-3-62 Huỳnh văn Hiệp đã viết...
Phước Lễ 3.3.1962

Ờ ! phải rồi bạn ạ, thuyền Đệ Nhị đang chờ giờ cập bến.
Bạn,
Tôi,

Hai kẻ tuy ở hai phương trời xa lạ, nhưng duyên may cùng xuôi chuyến đò ngang: bác lái đò là bậc thầy kinh nghiệm, khách đi đò là những kẻ chúng ta.

Bạn,
Tôi,
Ta là kẻ đồng hành sắp chia tay tách bến. Bạn rẻ một dòng,tôi bước vào nẻo khác. Trước phút chia ly, có ai không cảm thấy lòng mình hơi se lại? Phải thế không bạn.

Kìa bạn,bờ đã rõ dạng, tôi-bạn biệt ly. Đây, giờ phút của kẻ ra đi, tôi xin gửi đây vài cảm tưởng. Rồi mai sau bạn sẽ thấy tôi trong dòng tư tưởng, Bạn sẽ gặp tôi trong nét chữ hồn nhiên, Bạn sẽ cười vui, sẽ phê phán đôi lời. Bạn sẽ tiếc hận lúc người xưa khuất bóng. Bạn, đây là một chuyến đò như bao chuyến đò đã qua và sắp đến, đường còn dài với nhiều thử thách cam go, nhưng chí trai, ta há dễ ngại ngùng, tiến lên bạn,bạn và tôi cùng tiến bước.Hôm nay xa cách,xum họp ngày mai,đừng buồn Thuận nhé!

Ánh chiều đã ngã,đò đổ bến rồi. Siết tay Thuận nhé! Chúc bạn lên đường vui vẻ-Mong ngày tái ngộ!

Một chuyến sang ngang
(chữ ký)
Hồ Ly-Biệt

 
4-3-62 Nguyễn quốc Hùng đã viết...
4.3.62

“ Xa nhau mặt cách lòng đâu cách Lưu bút ngày xanh tặng mấy dòng”

Vật mọn chỉ có ảnh này Lưu làm kỷ niệm những ngày xa nhau
HÙNG

LƯU lại đôi dòng thuở ấu-thơ
BÚT này nhẹ gởi nét chơi-vơi
NGÀY sau chuyện cũ khơi niềm nhớ
XANH biếc tươi màu hoa ước mơ
THANHOÀNG

Thuận,
Tiếp được lưu-bút của Thuận tôi không biết phải viết những gì.
Vì không là hoạ-sĩ để vẽ vào đây những cảnh đẹp nên thơ của ngôi trường thân yêu, cũng không là thi-sĩ để ghi lại những dòng văn êm-dịu,ca ngợi tuổi thanh-xuân, và cũng chẳng là nhạc-sĩ để trổi lên những bản nhạc du-dương trầm bổng..nên tôi xin ghi lại vài dòng cảm nghĩ thô-thiển vậy.

Thời gian qua mau quá Thuận nhỉ.Đã hai năm rồi còn gì. Hai năm trôi qua trong yên lặng,giờ đây “con đò 2B “ sắp rời bến Châu Văn Tiếp, đưa chúng ta vượt qua con sông đầu tiên của trạm Đệ-Nhị-Cấp, tôi xin chúc Thuận nhẹ bước lên bờ với niềm hăng hái, tin-tưởng và vững-tiến nhé!

Một quang-cảnh mới đang mở rộng chào đón chúng ta : vui hơn, đẹp hơn, rộng lớn hơn, bao la hơn và cũng đòi hỏi nhiều ở sức làm việc, ở sự cố gắng của chúng ta hơn….

Và, rồi trên bến mới, chắc hẳn trong chúng ta sẽ có kẻ hoặc được bước lên chuyến đò khác với niềm hy-vọng khấp-khởi…để nối tiếp cuộc hành-trình, hoặc sẽ dừng lại nơi đây để tìm hướng bước qua ngõ đời vạn nẻo với bao sự bỡ-ngỡ lo-âu..

Dù tiếp tục đi học, dù rẻ bước ra đời, đàng nào cũng được phải không Thuận. Có may mắn chúng ta sẽ học-hỏi thêm ở học-đường,thiếu điều kiện trường-đời vẫn là nơi giúp chúng ta nhiều kinh-nghiệm quí báu vậy.

Như thế, hẳn không có gì cho chúng ta, những tâm hồn trai trẻ phải quan-tâm đến. Có chăng, theo thiển kiến của tôi, đó chỉ là một vài tình cảm nho nhỏ lúc biệt ly mà thôi.
Biệt ly!

Người ta thường bảo biệt-ly là buồn.
Riêng tôi, tôi thấy không có gì đáng phải buồn cả Thuận ạ. Có lẽ tại tình cảm của tôi khô khan chăng? Điều này tôi không rõ lắm vì tôi chưa đủ lý-trí để nhận định về tôi.

Tôi chỉ nghĩ lờ mờ rằng mỗi người chúng ta phải tự tạo lấy đời sống…và đời sống bắt buộc chúng ta không thể cắp sách đi cùng đường với nhau mãi.

Thế nên,để ghi lại phần nào hương-vị của quãng đời niên thiếu tôi xin gởi đến Thuận những dòng chữ này, những dòng chữ khả-dĩ có thể gợi lại cho Thuận một trong những hình ảnh của người bạn trong lớp và cũng là để tặng nhau “ đôi dòng lưu niệm” lúc chia tay.

Không biết viết gì thêm, tôi xin dừng bút nơi đây và mong Thuân hãy mĩm cười dễ dãi khi đọc những hàng chữ này

Chào chia ly!
Mừng thi đậu!
Hẹn ngày mai
Đầy tương-lai!

Người bạn cùng lớp
( ký)
Nguyễn Quốc Hùng

 
6-3-62 Nguyễn thành Long đã viết...
6.3.1962

Bạn!
Mùa thi đã đến, ngày thi đã gần kề. Chuyến đò Đệ Nhị của chúng ta cũng gần cập bến.Rồi đây chúng ta sẽ phải xa nhau.

Buồn! Bạn nhỉ?
Trong chúng ta, mỗi người có một ý chí riêng, một ý-nguyện riêng, rồi đây, trên đường đời, có lẽ chúng ta mỗi người đi mỗi ngã.Việc tan-hợp làm sao biết được, biết đâu khi ấy chúng ta sẽ gặp nhau; Thời gian sẽ trả lời cho chúng ta, bạn nhỉ?

Giờ đây, dưới mái Học-Đường, mặt gặp mặt,tay cầm tay:niềm thương cảm chúng ta còn trao nhau đươc. Rồi đây khi chuyến đò cập bến, mỗi người một ngã đường, tôi mong rằng vài hang chữ này sẽ khiến gây lại niềm cảm mến trong lòng chúng ta-bạn.

Kìa, thuyền sắp cập bến, chúng ta-Bạn và tôi- đang sắp sửa lên đường. Với nỗi buồn man mác của ngày ly biệt, tôi thành thật cầu chúc cho bạn đươc thành công trên đường đời và thực tế hơn, Tôi cầu chúc Bạn thành công trong năm nay.

Kìa, bến thuyền. Giờ chia tay đã điểm, siết chặt tay bạn.

Buồn ly biệt !!

Bạn Thuận
NGUYỄN THÀNH LONG

7-3-62 Huỳnh văn Tỏ đã viết...
Thuận.

Thời gian thấm thoát trôi qua! Hoa phượng vĩ một lần nữa phô màu đỏ thắm, lòng bao kẻ thư sinh lại rộn lên với sắc màu.

Nhưng hoa phượng vĩ chỉ bừng lên tươi đẹp khi mà chúng ta là những kẻ của thời cắp sách.Hoa phượng vĩ mà chúng ta mệnh danh là hoa học trò chỉ đón ta về lúc đời vẫn xanh màu lúa, khi giấc mộng tràn đầy.

Thế rồi hoa phượng vĩ hàng năm vẫn nở nhưng sao giờ lãnh đạm thay ! Hoa phượng vĩ lả tả rơi…rơi xuống sân trường, rơi cả vào vai áo sắp bạc màu thời gian của chúng ta, khi là những kẻ lạc lõng rời xa ngưỡng cửa học đường !

Chao ơi ! Một niềm tức tửi, một cái gì khó nói quá đi thôi, cứ dâng lên làm họ phải nghẹn ngào.Họ là ai Thuận nhỉ, họ là bóng dáng một chiếc cặp da buộc bên chiếc xe đạp, là hình ảnh của những nụ cười hồn nhiên, tiếng nói ngây thơ là tất cả hình bóng quen thuộc lôi kéo chúng ta về với dĩ vãng thân yêu.

Lại một mùa thi! Và trước đây đã có mấy mùa thi . Trên đường phố hôm nay có biết bao chàng sĩ tử, cùng tuổi họ, rộn rã tới trường thi....

…Thời gian thay đổi hoàn cảnh họ phủ phàng đến thế, nhưng có ở hoàn cảnh nầy chúng ta mới thấy một mối dây liên lạc vô hình ràng buộc.

Lắm khi chúng ta chợt cười, cười cho cái hình ảnh đổ vỡ tan nát, cái cười ấy mới chua chát làm sao !Nó có khác chi cái khóc của những nàng thiếu nữ khi về nhà chồng mà trước đâ họ đã từng nghe hàng xóm ru con. Còn đâu những hình ảnh đẹp của ngày xưa :

“Nắng hoe rải nhặt hoa trên đất
Đời dịu vừa như nguyệt trước rằm “ (H.C)

Thế là chúng ta đi xây dựng mộng đời và tin tưởng ở ngày mai….

Đường đời vạn ngã, bạn Thuận … Con thuyền chúng ta sắp rời bếncát vàng với sóng bể bạc đầu, để trương cánh buồm trắng nhấp nhô ngoài khơi nhưng thi gan cùng đại dương đầy bao la nguy hiểm.

Siết tay bạn.

Nguyễn văn Nhiệm đã viết...


Ôi! kỷ niệm là bảo vật của giời gian

Đằng sau công việc của con người là tham vọng.
Đằng sau tình yêu của con người là cá nhân chủ nghĩa
Đằng sau sự thanh khiết của con người là khiếp sợ.
Đằng sau năng khiếu dẫn dắt của cxon người là sự them khát chỉ-huy.
Bên cạnh sự gặp gỡ là sự chia ly
Bên cạnh hạnh phúc là đau khổ
Bên cạnh sự sống là sự chết.

Thuận!
Anh nghĩ sao?
Chắc có lẽ anh cũng như tôi, chúng ta cùng quả quyết: Đằng sau công việc của chúng ta không phải là tham vọng mà là nghĩa vụ

Đằng sau tình yêu của chúng ta không phải là cá nhân chủ nghĩa mà là nghĩa đại đồng.
Bên canh sự thanh khiết của chúng ta là đức hy sinh...[2 chữ bị nhoà]
Bên cạnh năng khiếu dẫn dắt của chúng ta là sự..[ 2 chữ bị nhoà ]
Còn bên canh sự gặp gỡ, hạnh phúc của chúng ta có phải là chia-ly là bất hạnh không?
Tôi xin quả quyết rằng không, cũng như TRONG SỰ SỐNG không bao giờ có chết ( Tôi nói rằng: trong sự sống)

Thế thì, tại sao con người chúng ta lại cứ mang tâm bệnh "nàng Kiều " mãi mãi hở Thuận: Sung sướng đau khổ. Tại sao chúng ta cứ mãi bày ra những cảnh lâm ly để tìm một cảm giác: cũng cảm giác sầu, khổ. Ối một tâm bệnh nan giải.

trong Nhưng, anh Thuận.
Tôi biết kết luận làm sao bây giờ. Thôi thì cũng theo tinh thần "lưu bút",tôi xin trang trọng ép vào đây một "sắc hoa màu nhớ"để kỹ niệm những ngày bên nhau.
(ký)
Cuộc đời là thực tại, không đẹp, không xấu; và nhứt là không biệt ly.
Mà đôi chúng ta làm gì có ly biệt anh Thuận nhỉ.

7-3-62 Dương quang Tú đã viết...
Thuận mến!

Một năm học sắp sửa đi vào trong quá vãng đem theo tất cả hình ảnh của những mái đầu xanh đang chung nhau học hỏi nơi học đường Châu Văn Tiếp, lớp Đệ nhị B, trong đó có tôi và bạn.

Thuận mến!
Chúng ta sắp phải rời nhau để mai đây mỗi người một phương, chưa biết bao giờ gặp lại.Nhưng chúng ta sẽ gặp nhau trong tâm tưởng, mỗi khi bạn nhìn trang lưu bút này, bạn sẽ tim được những ngày êm đềm bên nhau.Trên bước đường đời đầy chông gai này, chúng ta đều phải đi con đường đi -con đường đầy gian lao để đi tới tương lai- tôi mong bạn sẽ vượt được những trở ngại và tiến mạnh trên đường học vấn.

Để ghi lại hình ảnh của chúng ta, đôi dòng chữ này sẽ thay tôi để luôn luôn chúng ta gần nhau và tưởng nhớ đến nhau.Chúc bạn chiến thắng trên đường đời và trong bước đường hoc vấn của bạn.

Tặng Thuận vài dòng thơ để nhớ tới hình ảnh một người bạn:
Có kẻ lang thang khắp nẻo đường
Túi tiền rỗng tuyếch chẳng tình thương!
Năm tàn tháng đoạn ngày qua tháng,
Chạnh nhớ tình xưa chẳng vấn vương.
Đường đời cát bụi mờ tâm sự,
Thân nghèo dày dạn với phong sương.
Đi đi chớ nhớ người xưa nhớ
Đừng quản đường xa mấy dặm trường.

Dương Quang Tú

9-3-62 Lê tiến Hùng đã viết...
Mấy dòng lưu niệm

Thuận mến!

Có lẽ khi tôi đặt bút lên quyển “Lưu niệm” này thì ngày chia tay đã gần kề, cái ngày chắc bạn cũng như tôi đều mong đừng đến hay đừng gặp thì càng tốt. Nhưng dù muốn dù không trong suốt quãng đời dài đằng đẵng ai mà không gặp, vì đời chính là một chuỗi dài chia ly và xum họp . Rồi một ngày mai đây,khi chúng ta đương vươn đôi cánh tay gân guốc để bám lấy những ước vọng trong trường đời,thi tôi e rằng ta sẽ không còn cái thì giờ mà than tiếc những ngày sống êm đềm bên mái trường xưa,hay hoạ chăng trong những phút nhàn rỗi ta cố ôn lại những kỷ niệm quá mờ nhạt trong ký ức,thì quả thật đó là một cố gắng phi thường Thuận nhỉ?

Bởi vậy tôi muốn viết vào đây đôi hàng lưu bút để nhắc nhở chúng ta một cách rõ ràng những kỹ niệm của cả quãng đời học sinh vô tư, êm ấm, những kỷ niệm của ngưới bạn cũ năm xưa vậy.

Bạn của Thuận
Đêm 9.3.62

9-3-62 Mai thị Ngà đã viết...
Anh Thuận mến,

Vài dòng đơn sơ và tấm ảnh nhỏ này thiết tưởng cũng có thể gọi là kỷ niệm.

Mai đây, trên bước đường vạn dậm Thuận đi đi mãi….. thế nào cũng có những chiều mỏi bước, Thuận dừng chân lại lật từng trang để mơ về dĩ vãng xa xuôi, ôn lại thời niên thiếu nhớ lại từng nét mặt quen biết; thế cũng đủ xoa dịu tâm hồn phần nào rồi. Giờ đây, quá khứ sống lại trong hồn Thuận, chừng ấy chắc chắn thế nào Thuận cũng không quên tôi được, thế là đủ !.

Tình bạn ta êm đẹp như một sáng mùa xuân.

Chúc Thuận mạnh tiến,nhìn đời với cặp mắt lạc quan.

Bạn của Thuận

Giây phút chia ly buồn không nói
Nhưng tình bạn cũ mãi không phai

Chiều ngày 9, 3, 1962

Kỷ niệm.
Năm học Đệ nhị

10-3-62 Nguyễn côn Minh đã viết...
Mến Thuận

Một điều dĩ nhiên là ngày hôm qua không giống như ngày hôm nay và hôm nay không giống như ngày mai nghĩa là hoàn-cảnh sẽ đổi thay và thời gian sẽ trôi qua. Và.. và tất cả mọi sự cũng sẽ trôi đi.. Nó có còn lưu lại những gì, những giòng chữ này, ở mai sau ? Có chăng là những nét chấm phá mù mờ về con người mà hiện-tại. hôm nay cùng đi một chuyến đò sang sông với Thuận.

Khi Thuận đặt quyển lưu-bút trên tay tôi,tôi tự hỏi giữa thế-kỷ này mà còn có tình bạn nữa ư? Còn có một Bá-Nha ? một Tử-Kỳ ?Hay chỉ là những hình-thức xã-giao tạm bợ, những sự giã dối bên ngoài.. Dầu sao đối với Thuận một con người nho nhỏ dịu-hiền và thành-thật,vẫn ghi trong tôi những sự êm-đềm trên chuyến đò sang sông cùng bến..

Thuận còn ngậm-ngùi ở phút biệt-ly sao? Sao chúng ta quá luyến-tiếc những giây phút cùng sống chung. Nhiều lúc phải ra đi không tiếc thương,buồn sầu, bởi vì những sự ấy chỉ làm nhục chí đấu tranh, cản bước đường đã được hoạch-định.

“Mọi sự sẽ qua đi nhưng lời ta nói chẳng hề sai” Phải, lời hằng-sống sẽ giúp ta chu-toàn bổn- phận hiện-tại và vững tiến trên bước đường tương-lai đầy hứa-hẹn.Chúc Thuận vững niềm tin.
NCM.

49 NĂM SAU...     27-7-2011 Nguyễn côn Minh viết tiếp:

Thuận mến,

Suốt tuần nay,ngày và đêm đều nghỉ về Châu văn Tiếp, về Thuận và về những người viết lưu bút cho Thuận ngày xa xưa. Thú thật mình hoàn toàn không biết Thuận là ai? về hình dáng và tên gọi, và cả phân nửa số tên trong danh sách có ghi trong lưu bút.

Có thể vì 6 năm sống ở ngoài Bắc đi đốn cây, bị một cây to (ba người khiêng), lúc xuống núi, tông vô đầu làm trí nhớ mất đi nhiều. Bây giờ đã phục hồi, dù những chuyện về Châu văn Tiếp cũng không hoàn toàn nhớ lại. Có chuyện nhớ có chuyện không. Về Thuận và phân nửa số bạn ghi trên thì hoàn toàn không nhớ về hình dáng và không nhớ đến cả tên ho. Mình thành thật xin lỗi Thuận và các ban.

Tuy nhiên văn bản, bút tự thì đúng là của minh. Đây là bằng chứng "pháp lý" vững chắc nhứt, vượt thời gian, không gian, mọi thứ; Chứng minh chúng ta cùng một mái trường xưa, và cùng lớp. Mình thành thật biết ơn, cám ơn và trân trọng và thật xúc động. Thuận đã giữ quyển lưu bút một cách toàn hảo, không bị hư vì nước hoặc mối mọt gặm nhắm và hao mòn bởi thời gian. Thật tuyệt vời. Nhìn bản văn lưu bút của mình thật đơn sơ, xinh đẹp và trinh nguyên, còn nguyên vẹn. Thật tuổi xanh yêu quý biết bao. Một lần nữa cám ơn Thuận nhiều lắm.

Sẽ đáp trả đến Thuận bằng những câu chuyện về CVT xưa và nay (có chuyện không dính đến CVT)...

CHIẾC ÁO DÀI

Từ nhà nàng đến trường hoặc ngược lại, người ấy bắt buộc phải đi ngang nhà mình, đó là độc đạo; Một ngõ khác thì phải băng ruộng đi từ sân đá banh đến Tòa Hành Chánh, rất bất tiện. Thế nên không có lối nào khác là "cô bé" phải đi ngang qua... nhà "tớ". Những lần đi ngang cổng nhà với tà áo dài trắng thướt tha, nàng đều liếc ngó vô nhà với nụ cười mỉm chi? Cũng có thể vì gió thổi tóc bay vướng má, nên phải lắc nhẹ đầu để sợi tóc không làm khó chịu? Nhưng nghĩ lẩn thẩn không lẽ mỗi lần qua ngang cổng nhà là gió thổi? Gió cứ thổi lên lúc ấy? Thật ngộ quá? Ngày xa xưa ấy, con trai, con gái tuổi ngang ngang nhau thì con gái về tình cảm bén nhạy hơn con trai nhiều! Gả con trai thì đần độn chậm hiểu hay chả hiểu gì về những cái liếc nhìn của... đối phương? Mình chưa từng gọi người ấy dừng chân, chờ đợi để cùng đi chung tới trường hoặc từ trường đi bộ cùng đường về nhà. Chưa một lần nắm tay, chưa từng hẹn hò hoặc vụng trộm trao nhau những mảnh giấy. Và trong người cũng chưa từng cảm thấy bồn chồn, xốn xao khi chiếc áo dài thướt tha đến trường mỗi ngày xuất hiện trước cổng.

Cho tới bây giờ, mình không hiểu ngày xa xưa ấy những cái liếc nhìn của cô bé có gởi.. tín hiệu gì đặc biệt cho bần đạo không?

GẶP GỠ

Đang lang thang ở Saigòn, thì tình cờ gặp một người cùng trường, cùng lớp ; Thế thì khỏi làm quen. Đã cùng trường, cùng lớp là tự động quen nhau rồi? đúng không? Thế là vô đề ngay, mời.... em đi chơi. X (tạm gọi) lên Saigòn học đánh máy. Cách đây không lâu, có gọi điện thoại. Trao đổi câu chuyện gợi nhớ những ngày xa xưa ấy. Hỏi rằng có còn nhớ những lần đi chơi của thời... thơ ấy?
X: Còn nhớ, mình đi chơi khoãng 2, 3 lần.
Mình: Hỏi ngày xưa hai đứa đi chơi không biết có làm điều gì không đúng?
X: Kể lại chuyện trước kia mà cứ tưởng như mới xãy ra hôm qua.
Mình hết sức khâm phục trí nhớ của X quá tốt, tuyệt hảo đến ngở ngàng.
X tiếp: Chuyện chúng mình trong sạch.

Rất mừng vì đã không làm điều gì sai trong việc giao tiếp với người bạn khác phái đồng trường cùng lớp của một thời... bé thơ.

TẤM HÌNH CỦA TUỔI THƠ

Một cú điện thoại. Đầu giây bên kia... nàng cho biết có mấy tấm hình của anh lúc còn nhỏ. Thật ngạc nhiên vì nhớ kỷ là chưa hề và chưa từng chụp hình với nàng. Cô ấy cho biết là ngày xưa đến nhà chơi đã... chôm (tức là ăn cắp đấy), lấy về để ghép ảnh chung vì ngày xưa anh khó lắm đâu có chịu chụp chung đâu?
Hỏi: Có mấy tấm?
Đáp: Có 3 tấm .

Vậy gởi qua nghe? Nàng đồng ý. Sau một thời gian, thật hồi hộp, ngày đêm trông thư xa và rồi củng đến lúc thư tới. Thật là vui vì mìmh được nhìn lại mình lúc còn trẻ. Trông ngồ ngộ, tràn đầy cãm xúc. Vì lúc ra đi là tay trắng làm gì mang được cái gì; Nhưng lại không có tấm hình ghép chung. Biết làm sao khi người ta không gởi trã. Có viết thư cám ơn với nội dung: Nhờ nàng... chôm, nên hôm nay mới còn tấm hình của tuổi thơ.

L.K.L (Chị LMĐ)

Những lần đi học trễ, vô lớp thì ghế như chật cứng. Nhưng LKL hễ thấy mình là cô ấy... tống, đẩy, xô, lấn các bạn về bên trái và ngoắc mình đến ngồi gần. Tâm hồn bấn loạn, xúc động, cực kỳ hồi hộp và lo sợ, rất muốn đến ngồi gần người đẹp mà vì mắc cỡ đâu có dám. Đầu cúi gầm, đi thẳng xuống phiá cuối ngồi. Đó là những chuỗi ngày học Châu Văn Tiếp. LKL rất vui vẻ, liếng thoáng và thật tự nhiên. Ngày đó mình chụp hình. Chụp LKL (LKA, không rỏ) với các bạn cùng lớp, chụp rất nhiều. LKL vô lớp cho biết ông bồ (boyfriend) xé hết.

ĐÁM TANG

Cô Phạm thị Yến, hiền thê của thầy hiệu trưởng Châu Văn Tiếp Nguyễn đức Hiếu. Cô Yến thọ 95 tuổi, từ trần ngày 15/06/2011. Trước quan tài chưa đậy nắp,mình nhìn Cô và cầu nguyện: "Thưa Cô, con đến thăm Cô lần đầu và cũng là lần cuối. Con cầu xin Đức Mẹ và Thiên Chúa đưa linh hồn Cô về Thiên Đàng. Trên Thiên Đàng xin Cô độ trì cho con luôn sống đẹp lòng Đức Chúa Trời. Amen."

Xong là ra về, mình không nhớ mặt Chí và Khanh (hằng mấy chục năm không gặp). Các anh em đang đứng dàn ra để chào đón quan khách, thân hửu đến viếng xác. Thầy Hiếu không có mặt vì yếu mệt. Có rất nhiều người vây quanh nói chuyện với các anh chị em, nên cũng không tiện gặp. Nhân đây xin thăm hỏi Chí và Khanh.

Thuận ơi. Dừng lại được chưa? Mình nhiều chuyện quá, phải không?

Thân và mến nhiều.

Bần đạo.

49 NĂM SAU...    10-8-2011 Võ ngọc Sơn nối tiếp kỷ niệm dễ thương...

Minh Thuận, Hai bạn thân mến,

..Có những bất ngờ,những bất ngờ thú vị!..

Hai người bạn thân của một thời, cùng cấp lớp,cùng trường,cùng một con đường đi học,cùng đi lễ nhà thờ ,vậy mà....Kỷ niệm thì nhiều,nhưng thời gian qua,những thay đổi dồn dập của cuộc đời, những bầm dập của cuộc sống làm cho bạn tôi giờ đây đã quên,quên nhiều...quá..! Thôi thì,Minh ơi! Từ từ bạn sẽ có nhiều gợi nhớ và sẽ hồi tưởng lại những hình ảnh đã qua.

Minh,
Người bạn áo dài đó,giờ vẫn đôi lần đi qua nhà bạn,con đường ngày xưa,mỗi lần tan trường kẻ trước người sau,tung tăng hớn hở cắp sách đi về. Con đường của những Nga,những Ngà,những Hiền,những Minh, những Thuận của một thời tuổi trẻ... Người con gái áo dài đó bây giờ cũng đã 70 rồi Minh ạ,vẫn còn mạnh nhưng đi về phải có con có cháu đón đưa.

Minh,
LKL vẫn còn mạnh khỏe tuy tuổi đã về già.Gần 75 rồi còn gì.Tuy vậy,nét vui vẻ,liếng thoắng và thật tự nhiên của LKL vẫn như ngày nào mỗi lần gặp lại bạn bè xưa cũ.

Minh,
Tuy trí nhớ của Minh mất đi ít nhiều,nhưng Minh vẫn còn"có chuyện nhớ ,có chuyện không". Một điều vui là Minh chưa quên làm sao được "bút tự" của mình.Nghĩa là,rồi đây Minh sẽ nhớ,nhớ lại những kỷ niệm của một thời đáng nhớ!

Chúc Minh mạnh và tìm lại được niềm vui.

Thân,

VNS.

NƠI TÌM VỀ NỖI NHỚ!
dành tặng Côn Minh.
Minh,
Có những nơi, luôn luôn nuôi dài nỗi nhớ!
-vns-

Quên làm sao được nơi có nhiều kỷ niêm, nơi nuôi dưỡng tình cảm bè bạn một thời.
Quên làm sao được, nơi đó, có anh Định Gia, có bạn Côn Minh và có hai em Phước Võ.
Quên làm sao được, nơi đó, có bà nội già lưng còng tóc bạc, có bác giáo nghiêm nghị mà
     lúc nào cũng thương mến bạn bè của cháu của con.
Quên làm sao được, nơi đó, có ngôi nhà cổ kính, sân trước vườn sau rộng rãi, thoáng mát
     dành cho bè bạn gặp mặt vui đùa.
Quên làm sao được, mỗi lần cùng Bạch, Tiết rủ vào nơi đó, anh em thầm nhắc bảo nhau,
     nhớ mang theo muỗng cà phê để vào ăn vú sửa cho đỡ dính mủ vào miệng vào môi.
Quên làm sao được, nơi đó, có mấy cây vú sửa dây mà Minh Tiết thường trèo lên hái trái,
     mà không quên lựa những trái chín vàng bóng, vỏ mỏng cơm dầy liệng xuống
     cho thằng bạn không biết leo trèo đang đứng dưới gốc cây đợi chờ chụp bắt.
Quên làm sao được, nơi đó, mỗi trưa hè nóng nực, cùng Tiết Bạch vào vườn mía của ba
     Sang, phía sau nhà chị Ngà, nhà chị Hiền, mua mía dạt mía sâu, lóng mía vàng
     bóng, ăn vào nghe dòn tươi ngọt lịm; nơi có hai cô em gái sùng đạo ngoan hiền.
Quên làm sao được, nơi đó, mỗi xế chiều rãnh học lang thang ghé vào xóm trong vườn
     nhà anh Giáo, anh Cảnh hái mua ổi sẻ vừa chín vừa chua hương ngát thơm lừng.
Quên làm sao được, nơi đó, ngôi nhà xưa cũ của Minh, có những quyển Selection Digest
     lúc nào cũng sắp xếp thứ tự ngay ngắn ở giữa bàn và những quyển sách vàng
     mỏng Khối tình con bị mối khoét đục của Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu mà chỉ
     còn được lưu giữ ở tủ sách nhà Minh.
Quên làm sao được, nơi đó, cùng Minh đốt nướng những móng trâu làm thuốc để Minh
     uống cho chặn bớt cơn hen suyễn.
Quên làm sao được, ngày ấy, cùng Minh trên đường đến Thiên Thai, hướng về phía núi
     Chân Tiên, tìm thăm người bạn cũ năm nào. Cả ba cùng ngồi trên tảng đá
     bên rừng chồi, ôn nhắc lại những kỷ niệm học trò lúc Minh vừa cải tạo trở về.

Minh ơi!
Tất cả, những điều "quên làm sao được" đó, nó vẫn còn nối dài nỗi nhớ, vẫn còn kéo dài mãi những hoài niệm thời trẻ của chúng mình, những người bạn một thời cùng lớp, cùng chung mái trường Châu Văn Tiếp mến yêu.

Có phải vậy không Minh?!


13-3-62 Lê Minh Đạt đã viết...
13-3-62

Thuận. Bạn

Mãi đến hôm nay khi nhận được quyển lưu niệm ngày xanh của Thuận, Đạt mới nhận thấy kkhông có gì gọi là hoàn toàn, vĩnh viễn cả. Bạn hãy nhìn xem từng cánh phượng vĩ đỏ rực đương khoe màu dưới ánh nắng ban mai, đẹp và vui quá bạn nhỉ ? Nhưng không bạn ạ ! Rồi ngày gần đây từng cánh hoa kia đã phải lìa cành vì những ngọn gió vô tình. Nhưng thật có vô tình không bạn nhỉ? Theo Đạt chắc hẳn là không bạn ạ. Vì chắc tôi và bạn cũng thừa hiểu rằng : Chợ hộp rồi lại tan, bèo đông rồi lại cách… Cũng như chúng ta đã hộp rồi lại phải tan, chúng ta như những cánh phượng

kia phải không bạn? Rồi đây trên khắp nẽo đường của đất nước, liệu chúng ta có còn gặp nhau chăng? Chuyện đó chắc ngoài sự tưởng tượng của chúng ta, phải không bản? Vì rằng “ Ngày sau biết ra sao ? “ Thôi thì đành chịu vậy.. Nhưng trước khi chịa tay Đạt không mong gì hơn là để lại trong quyển lưu niệm ngày xanh của Thuận vài dòng chữ thô sơ mọc mạc.Để khi cần …Thuận chỉ lật đến trang giấy vang lừng lảy.nầy mà có
thể hình dung lại một người bạn năm nào.

Và Đạt không quên chúc cho Thuận ở thế hệ chúng ta danh

Bạn Thuận

20-3-62 Trần dụ Hậu đã viết...
Thuận mến.

Khi nhận được quyển lưu bút của bạn tôi rất lấy làm ái ngại. Không phải vì ngại viết mà vì lòng tôi đầy những nao nao cảm xúc cho cảnh biệt ly !

Thuận mến, thời gian sao trôi qua mau quá ! Chúng ta vừa gặp nhau, quen nhau, rối lại phải xa nhau! Ôi ! Biệt ly sao buồn nhỉ !

Chỉ còn không đầy một tháng nữa là chúng ta phải chia tay nhau, mỗi người mỗi ngã, để đi trên con đường vạn dặm của trường đời, và rồi chúng ta phải xa nhau mãi mãi. Tuy chúng ta mỗi người mỗi ngã trên con đường phiêu lưu hồ hải, nhưng tôi hy vọng rằng tình bạn giữa ta luôn luôn bền chặt, và cũng bởi vậy nên tôi xin lưu lại bạn mấy dòng chữ này, gọi là đôi dòng lưu niệm và một tấm ảnh bé nhỏ này, để có một cái gì thiết thực hơn giữa tình bạn chúng ta và để một ngày sau, một ngày sau khi bạn đã mỏi gót giang hồ, dừng chân nghỉ bước,bạn có dịp hồi tưởng lại những người bạn cũ mà hình ảnh luôn luôn bên cạnh bạn. Và chắc lúc ấy bạn sẽ sung sướng mỉm cười, nụ cười đầy toại nguyện với những kỷ niệm êm đềm của quãng đời học sinh tươi đẹp vô giá nầy bạn nhỉ .

Bạn của Thuận
(ký)
Phước Tuy 20/3/62
Trần-d-Hậu
”IIA Châu văn Tiếp.

Hè 62 Nguyễn xuân Sơn đã viết...
THUẬN MẾN

Không còn bao lâu nữa, mùa thi đến, chúng ta chia tay nhau,chắc bạn buồn? Riêng tôi, tôi cũng cảm thấy điều đó.

Rồi đây sẽ có một mùa hè nào đó-Tôi đoán thế-, bạn sẽ gặp tôi trong dòng tư-tưởng khi đọc lại những dòng chữ lưu-niệm nầy. Chắc lúc đó bạn sẽ luyến-tiếc lắm.

Nhưng, một trang đời đã mở-Bạn ạ !-đừng bao giờ bảo rằng tại thế này hay vì thế nọ, mà hãy tự nhủ rằng: “một trang đời đã mở hãy sống đi một trang đời nối tiếp”. Thế thôi.

Dầu cho cuộc đời có nhiều chuyển hướng, nhiều trang đời đã sớm lật qua; Tôi mong rằng tình bạn của chúng ta mãi mãi bất diệt . Thế là đủ.

Mùa hè 62-Phước Tuy,
Bạn của Thuận
(ký)
Nguyễn Xuân Sơn.

25-3-62 Nguyễn văn Tiết đã viết...
Anh Thuận,

Mùa hè đến, có lẽ là mùa hè sau cùng của chúng ta.

Rồi đây , anh và tôi mỗi người một ngã. Chúng ta phải chia tay nhau, buồn thật, nhưng làm sao chúng ta có thể cưởng được với định lệ ấy . Tôi lo ngại lắm, bởi rồi đây chúng ta sẽ làm gì-với mớ kiến thức nông cạn-để đương đầu với cuộc sống rộng lớn có vui buồn lẫn lộn có nước mắt nụ cười, co chân thành phản bội.

Chúng ta sẽ lặn hụp trong bể đời, trong sa mạc tình thương, trong hố sâu tội lỗi. Cuộc đời ta sẽ do chúng ta định đoạt.

Giây phút chia ly này chúng ta làm sao diễn tả hết nỗi lòng của mình.

Tôi chỉ mong anh nhận nơi đây một tình bạn chân thành.
(ký)
25.3.62

26-3-62 Lê minh Trí đã viết...
Thuận!

Trí chẳng biết ghi vào đây những gì để kỷ niệm cả Thuận ạ, vì lời hay ý đẹp các bạn đã ghi nhiều rồi Vì vậy Trí cũng chẳng dài dòng mà làm gì,hơn nữa Thuận cũng chẳng lạ gì cái giọng văn “Thi Xã” của Trí nên Trí chỉ ghi vào đây đôi lời chúc mà thôi có lẽ nó hơi khô khan.

Bonne chance dans
toutes circonstances.
26.3.62.
( ký)

28-2-62 Bùi thế Bạch đã viết...
Phước tuy 28 tháng 2 1962

Thuận thân mến,
Viết những dòng này cho Thuận, tôi thấy lòng buồn man mác.

Không bao lâu nữa, chúng ta sẽ chia tay nhau mỗi người mỗi ngã. Một năm học buồn vui lẫn lộn sắp tàn ! rồi đây chúng ta phải rời mái trường thân yêu, xa những kỷ niệm êm đềm để vào một cuộc sống mới, đã biết hợp tan là lẽ tự- nhiên của trời đất, nhưng xa nhau rồi chúng ta sẽ thế nào đây ? Có lẽ chỉ có thời gian là trả lời được.

Rồi mai , dong ruổi trên muôn vạn nẻo đường đời,có nhớ thương nhau,chúng ta cùng hồi tưởng lại những ngày bên nhau, như thế lòng chúng ta sẽ ấm lại như khi đươc họp mặt.

Trước giờ chia tay, tôi muốn nói rất nhiều với Thuận, tôi muốn ghi hết vào đây những kỷ niệm êm đẹp của năm qua vào đây để giử mãi bên mình quãng đời học sinh mà chúng ta sắp vĩnh biệt, nhưng cần gì phải nói nhiều
phải không Thuận ? Chỉ vài câu vắn tắt, cái nhìn lưu luyến là đủ nói lên tất cả lòng của chúng ta.

Xin tạm biệt Thuận và hẹn ngày tái ngộ.

(ký)
Bùi thế Bạch
đệ nhị B
T.h. Châu văn Tiếp

29-3-62 Nguyễn ngọc Nhung đã viết...







(tự họa)



Một hình ảnh đơn sơ
Vài giòng lưu niệm.
Bạn của anh
N.N.N.
(ký)
29-3-62

30-3-62 Nguyễn ngọc Phương đã viết...
Anh Thuận,

Phương xin ghi vào đây vài dòng để kỷ niệm ngày chúng mình còn đi học. Mai sau khi anh đã giã từ chiếc ghế học trò, bước chân vào cuộc đời, có lẽ ấy lấy làm thích thú khi giở lại những trang giấy này. Chừng đó anh sẽ hình dung được người bạn năm xưa cùng học một lớp với anh.

Chúc anh đạt nhiều thành quả tốt đẹp ở hôm nay và ngày mai.

Bạn anh
Nguyễn Ngọc Phương
(ký)
30.3.62

Hè 62 Một người bạn đã viết...
Anh Thuận

Sự có mặt của công thức trên bình diện tình cảm làm tôi mĩm cười, vì có ai đem màu sắc đó áp dụng vào nội tâm và có chăng chỉ ở toán học mới dung nạp mà thôi. Hay là tôi nhầm lẫn trong việc nhận định đối với con người “ban B”của các cụ !

Anh Thuận,
Dù chúng ta mỗi người một bờ đường, nhưng cùng chung một con đường.Con đường về tương lai. Trên con lộ bé nhỏ ấy, chúng ta đã gặp nhiều hình ảnh. Vui có. Buồn có. Vui trong sự họp mặt, xiết tay. Buồn trong sự chia cách hôm nay. Nhưng sự kiện này không phải là mới lạ, mà chỉ là một sự diễn biến có phương, chiều, đã được ghi nhận bao giờ rồi.

Trước hình ảnh đó,trước những con người hôm nay, tôi, người bạn cùng trường với anh trong niên khoá một, chín, sáu, hai, không gì hơn là ghi nơi đây đôi dòng lưu niệm. Có thế thôi.

Nên mĩm cười hơn là khó chịu khi tiếp nhận những dòng chữ này anh Thuận nhé! “A” khô khan lắm.

Hè 62
Xiết tay anh
[ký]

Hè 62 Trần Ngọc Ánh đã viết...
Anh Thuận

Tuy xa nhau nhưng lòng tôi vẫn nhớ
Vẫn nhớ thương và vẫn mãi tiếc thương
Một hình bóng không phai mờ trong ký ức
Trong yên lặng trong lòng tôi bất diệt.

Bốn câu thơ trên chỉ tình bạn ta bất diệt anh Thuận nhé. Ánh xin ngưng bút chúc anh được tiến trên đường nhơn đức và sẽ được toại nguyện trong kỳ thi sắp tới

(ký)

Hè 62 Lâm văn Long đã viết...
Ghi lại chút tình bạn                       Lâm-v-Long
hè 1962-                                        số 6,Giáo Định

Phước-Tuy                                    Phước-Tuy

Thuận ơi ! . .

Thuận,
Nhận quyển lưu-bút của mày, tao chả biết gì đây hả nè ! Viết lại các “kỷ-nghệ” ư ? Con khỉ, tao chỉ có duyên tao ngộ với mầy độ một niên học thôi, kỷ niệm chà có gì cả.

Nói thế chứ tao và mầy đã do duyên trời định đã khiến mầy lại ở nhà tao. Thật là “ tơ hồng buộc đúng chỗ” hả mậy ? Nhờ thế tao và mầy có được vài kỷ niệm con con mà tao chắc rằng tao, mầy và thằng Toàn khó quên.

Kỷ niệm gì?
À, có kỷ niệm nầy chỉ mình tao và thằng T. biết mà thôi. Cái kỷ niệm đáng ghi nhớ ở đời học sinh nghèo chúng ta. Thuận ơi ! có lẽ mầy khó quên những buổi chiều ăn ?? để thế ??. Tao thấy mầy làm thế cũng buồn nhưng tao đã thông cảm nỗi “ túng” của mầy. Viết đến đây lòng tao buồn mầy ạ ! Vì sao ? Vì có lần tao cũng như mầy Thuận ạ ! Đó là số phận của những thằng “ne pas tiền Thuận nhỉ ?”Thôi tao nhắc nhiêu ấy có lẽ tạm đủ rồi mầy ạ !

Ý chưa hết đâu. Nè, những buổi tụi mình cặp tay đi tâm sự, nào đi “ hái xoài” thật vui biết mấy. Những kỷ niệm ấy giờ đây cò lẽ mầy ít đề ý tới, Nhưng Thuận ơi ! Khi sau này xa các bạn có lẽ mầy khó quên cái hành động “cỏng thằng T. chạy đứt dép ấy”.

Đến đây tao chả biết “ cóc khô” nào để diễn tả cho cái kỷ niệm giữa tao và mầy.
Tao chúc mầy mạnh tiến trên bước đường học vấn và có “ vợ đẹp “ ở mai hậu.
Tao mạn phép chép bài thơ mượn để tặng Mầy;

Biệt ly
Đêm đã khuya rồi thương nhớ chi?
Ngàn sao soi sáng phút chia ly
Từng cao thổn thức đau thương biệt
Tay nắm trong tay nghĩ ngợi gì?

Sương vẫn rơi đều sương vẫn rơi
Nhìn nhau không nói muốn in-hơi
Người đi say đắm đời mưa gió
Kẻ lại sầu thương vút ngụt trời.

Thôi kuất xa rồi, anh đã đi
Đường xa mong thoả chí nam nhi
Đêm nay mây vướng sầu ly biệt
Tay đã rời tay nghĩ ngợi gì?
P.L.

Nguyễn văn Toàn đã viết...
Này anh bạn pháo binh,
Đã đến giờ chưa nhỉ?
Mà tôi nghe như trại giặc đã tan tành!
Anh rót cho khéo nhé !....

Tôi đang ngồi ngâm lại mấy câu thơ mà Th. thường hay đọc, bỗng nghe tiếng quát lạnh lẽo ở đàng sau vang lên
- Rút súng ra!!
- Pàng!
- Pàng!

Hai tay vẫn khuỳnh ra, bốn tia mắt cùng nhìn nhau, Tôi và Th. cùng cười vang. Bỗng nhớ lại từ trưa tới giờ chưa có vật gì vào bụng, tôi nhìn Th. khẽ hỏi
- Ăn cơm chưa?

Thuận mĩm cười trả lời:
- Cơm cháo gì đâu, lại tinh bột và saccarot!

Tôi không nói gì thêm, đứng dậy mặc quần áo, nhưng một nỗi buồn xa xôi đang len lỏi tận đáy tâm hồn.Tôi nghĩ đến số phận của những thanh niên cùng lứa tuổi như chúng tôi, hiện cũng đang sống một cuộc đời “ bánh mì cơm hẩm” để tạo lấy một tương lai sán lạn cho xứ sở, cho gia đình va bản thân….

Tối hôm ấy tôi đang nằm trầm ngâm trên ghế bố , mặc cho dòng tư tưởng trôi theo những kỷ niệm của chuỗi ngay qua, thì giọng hát của Thầy Quang ở nhà bên cạnh trổi lên khiến tôi trở về thực tại.
“ Lên xe tiễn em đi …i…hi..
“ Chưa bao giờ buồn thế …ế….hế….!
“ Trời mùa đông Paris….i…hi…
“ Suốt đời làm chia ly …hi..hi..

Tôi tự hỏi, tại sao lại “ làm chia ly”. Câu hỏi này đã có lần tôi và Th nêu lên, nhưng nghĩ lại, tác giả không cần nói lên chữ “buồn chia ly”, vì có ai muốn chia ly đâu, chỉ có cuộc đời và hoàn cảnh “làm” cho con người phải xa nhau mà thôi…

Mắt tôi nhắm lại và mờ dần …mờ dần.. tôi thấy tôi và Th đi bên nhau trên đường Nguyễn Du, rồi quặt ra phía bến xe. Phải chăng tôi đang tiễn Th lên đường?

Tôi nhìn Th xách cái va-li rồi cất tiếng hỏi
- Bây giờ Th về à?
- Vâng! Tôi sẽ đi chuyến 5 giờ sáng.
- Cho mình gởi lời thăm gia đinh và chúc Th. thành công trên đường đời nhé! Th nghẹn ngào trả lời
- Cám ơn Anh! Đừng bao giờ anh quên ngày chúng mình bên nhau nhé!

Chúng tôi cùng nhìn nhau thông cảm.Trong cái yên lặng ấy, tôi có cảm tưởng như chứa đựng muôn lời giã biệt..
Nhìn qua cửa kính nhờ ánh sáng điện trong chiếc xe hàng, tôi thấy Th giơ tay vẫy…. rồi khuất dần sau mấy khu nhà ngói…

Lầm lủi trở về nhà trọ, tôi cúi đầu ngâm khẽ
….tiếng chân gõ guốc người xa vắng người….
- Mai ơi, dây!

Tiếng chị Tư vang lên làm tôi thức giấc, tôi nhìn ra cửa thấy Th đang đi vào nhà. Tôi sực nhớ ra hôm nay mới chúa nhựt. Có lẽ câu chuyện vừa qua là một giấc mộng ? Vâng, chính là giấc mộng, nhưng mộng với thực là một, vì ngày mai Th sẽ ra đi, có lẽ tôi và Th khó tìm lại những ngày bên nhau để sẻ san những nỗi vui buồn.

Tôi nhỏm dậy rút chiếc khăn mặt chạy ra ngoài, cố gắng xua đuổi những ý tưởng buồn bã, vì tôi và Th. thường đồng ý với nhau rằng “ chia ly là một định luật”. Dù có muốn gần nhau nữa cũng không được, tôi chỉ thầm mong rằng:
- Trong hoàn cảnh nào ta cũng đừng quên nhau.

Một Người Bạn
[ký]

1-4-62 Nguyễn hữu Khổ đã viết...
Anh Thuận,

Không biết viết gì vào đây, tôi chỉ ghi một vài dòng chữ để sau này khi dở quyển "Lưu niệm" ra anh sẽ hình dung được hình ảnh của tôi, một người bạn bé nhỏ nhưng liến thoắng.
Mến anh

Em của anh
N.H.K.
IIBC.V.T
Đêm 1-4-62

5-4-62 Võ ngọc Điệp đã viết...
Phước-Tuy những ngày quen biết.

Thuận mến.
Lẽ thường ở đời, lúc họp khi tan là định-luật thiên-nhiên, chúng ta không ai từ chối được. Vì thế, Điệp không muốn nói nhiều với Thuận về sự biệt- ly, vì nếu nói nhiều chỉ là thừa đấy thôi. Thế nên Điệp chỉ nói vắn tắt với Thuận như thế này: Chúng ta đang sống trong giai-đoạn trưởng-thành, thì chúng ta phải biết bổn phận hầu xây- dựng một tương-lai tốt đẹp.

Vài hàng chúc Thuận gặp nhiều may mắn trên đường khoa-cử.

5/4-62.
Một người bạn
(ký)
Vũ Ngọc Điệp

14-4-62 12:15 Võ thị Thiên đã viết...
14-4-62 12,15"
Anh Thuận,

Đã mấy tuần trăng rồi, chúng ta quen nhau qua sự trung gian của mái trường Châu Văn Tiếp nay sắp sửa đến kỳ hè. Có lẽ kỳ nghỉ hè này là kỳ gặp mặt sau cùng giữa tôi và anh. Thế thì trước khi chia tay chúng ta hãy giữ cho nhau những cảm tình chan chứa.

Từ hai phương trời xa lạ anh một nơi, tôi một ngã vì có duyên may nên chúng ta hội ngộ chung vui nhau một nơi nầy, rồi từ cuộc gặp gỡ ấy chúng ta biết nhau, hiểu nhau qua một vài câu xã giao thân mật.Tôi chẳng có một kỷ niệm nào đg ghi nhớ để kỷ niệm cùng anh nên trước khi chia tay tôi gởi tặng anh bức ảnh ngày thơ ấu để gọi là một hình ảnh thiết thực giữa tình bạn chúng ta.

Khi nhìn đến giòng chữ đơn sơ và tấm ảnh bé nhỏ này, mong rằng anh chưa hẳn quên tôi và ít ra cũng nhớ lại một ít hương vị của đời học sinh trong trắng dưới mái trường. Mai kia, giòng thời gian sẽ mang mỗi người mỗi nẻo, trong cái bao la của vũ trụ, chúng ta sẽ xa nhau và đời học sinh sẽ tàn theo kiếp sống nhưng tôi mong rằng anh cũng như thuở ngày nào.

Chẳng biết rồi đây, trong cái thăng trầm của cuộc sống anh có còn nhớ tôi chăng ?

Một người bạn
(ký)

3-10-62 Võ ngọc Sơn đã viết...
3.10
Này Thuận!
Thuận,
Tôi,

Chúng mình những con người trưởng-thành trong thế-hệ chiến tranh và có lẽ sẽ hy sinh tất cả đời mình để nuôi dưỡng chiến tranh. Chúng mình-theo quan niệm của Hoàng Thái Linh - nhưng đó cũng là tâm trạng riêng độc của chúng mình. Con người chúng ta hôm nay nhìn ở đâu cũng chỉ thấy có một mình, mình hiểu mình, đau đớn than khóc về cái cảnh cô lập của cỏi lòng trước thái độ lãnh đạm hững hờ hay độc ác của người đời và vũ trụ. Thế nên cái tôi chỉ còn biết trở về với lòng mình.

Nhưng với một tấm lòng, chúng mình có thể thông cảm nhau không?? Thực ra tôi không muốn làm một cuộc hành trình trong sa mạc.Phải thú thực với Thuận rằng tôi rất sợ với những gì có thể gợi cho tôi thấy cảnh từ biệt phân ly. Dù mọi việc đời đều phải có hồi kết thúc.

Tôi cũng muốn tự an ủi lòng mình bằng phương châm của nhà hiền triết:”Không có gì hoàn hảo trên đời này. Nỗi buồn nằm sẵn trong tất cả mọi nguồn vui lớn nhất và nguồn vui cũng đã nằm sẵn trong trong tất cả mọi nỗi buồn sâu đậm nhất.”.

Nhưng Thuận!
Nhiều khi tôi không thể nào nói lên được điều muốn nói hay tự an ủi lòng mình. Tôi hoàn toàn cô độc với riêng tôi.Nghĩa là tôi phải chịu cô đơn. Nên cảnh chia ly nào cũng thế. Tôi không muốn có một cái “tôi” trong đó. Làm thế, cái “tôi” sẽ rời bỏ “cô đơn”. Nhưng nếu rồi đây điều không muốn trở thành sự thật thì thực tại sẽ ra sao?

- Tôi chỉ còn biết khóc.
“ Vâng, tôi khóc và nước mắt sẽ tan thành máu nhỏ”.